MẸ NGUYỄN THỊ RÀNH: BIỂU TƯỢNG BẤT KHUẤT CỦA VÙNG ĐẤT THÉP THÀNH ĐỒNG
Tên bài viết:
MẸ NGUYỄN THỊ RÀNH: BIỂU TƯỢNG BẤT KHUẤT CỦA VÙNG ĐẤT THÉP THÀNH ĐỒNG
Nội dung:
Trong dòng chảy lịch sử đầy tự hào của dân tộc, có những người mẹ mà cuộc đời họ đã hóa thân thành hồn thiêng sông núi, trở thành tượng đài vĩnh cửu về lòng kiên trung và sự hy sinh. Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Rành (tên thường gọi là Má Tám Rành) chính là biểu tượng rạng ngời đó. Mẹ sinh năm 1900 tại ấp Phước Hòa, xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi, Thành phố Hồ Chí Minh và mất ngày 26 tháng 1 năm 1979, hưởng thọ 79 tuổi. Suốt hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, mẹ đã đứng vững giữa tâm điểm của vùng "Đất Thép", dâng hiến trọn vẹn cả gia đình mình cho ngày toàn thắng của nước nhà.
Cuộc đời mẹ Nguyễn Thị Rành gắn liền với những chi tiết "hoa lửa" mà bất cứ ai khi nghe qua cũng phải nghiêng mình kính cẩn. Gia đình mẹ có truyền thống cách mạng lâu đời, chồng và các con mẹ đều sớm giác ngộ và tham gia kháng chiến. Giữa lúc Củ Chi bị biến thành "vùng trắng" bởi bom cày đạn xới và chất độc hóa học, mẹ không rời bỏ quê hương mà bám trụ lại để làm hậu phương vững chắc. Những năm tháng ấy, ngôi nhà của mẹ không chỉ là nơi nuôi nấng các con mà còn là một cơ sở bí mật quan trọng, nuôi giấu biết bao cán bộ, chiến sĩ biệt động Sài Gòn. Kỷ niệm đáng nhớ nhất thời chiến của mẹ là những đêm dài thức trắng bên hầm bí mật, vừa canh gác cho bộ đội, vừa khéo léo dùng những ám hiệu
đời thường như tiếng gọi gà, cách đặt nón lá hay chiếc khăn rằn phơi trên rào để báo tin an toàn cho quân ta vào làng. Gian khổ đặc trưng của vùng đất Củ Chi lúc bấy giờ là sự bủa vây của đồn bốt địch và cảnh thiếu thốn lương thực trầm trọng, nhưng mẹ vẫn bền bỉ tăng gia sản xuất, đào hầm nuôi quân, giữ vững mạch máu cách mạng ngay dưới họng súng kẻ thù.
Sự hy sinh của mẹ Nguyễn Thị Rành là nỗi đau tận cùng nhưng cũng là vinh quang tột đỉnh của dân tộc Việt Nam. Mẹ đã lần lượt nhận về tấm Bằng Tổ quốc ghi công của 8 người con trai, 1 người con rể và 2 người cháu nội, cháu ngoại. Mười một người thân yêu nhất đã ngã xuống trên mảnh đất quê hương, có những người đi mãi không về, có những người hy sinh ngay trước mắt mẹ. Nỗi đau nhận tin dữ chồng chất lên nhau, người con này nằm xuống, mẹ lại nén lệ vào lòng, tự tay chỉnh đốn trang phục, trao súng để đứa em tiếp bước anh trai lên đường. Lý tưởng của mẹ rất giản đơn mà sắt đá: "Nước chưa độc lập thì nhà chưa có yên, con mẹ không đi lính cách mạng thì ai đi?". Chính lòng căm thù giặc sâu sắc và khát vọng tự do đã biến người mẹ gầy guộc ấy thành một "Tượng đài sống" giữa lòng chiến trường.
Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng năm 1975, mẹ trở về với cuộc sống đời thường tại xã Phước Hiệp. Dù mang trên mình nỗi đau mất mát quá lớn, mẹ vẫn sống vui vầy, bao dung bên con cháu và bà con lối xóm. Mẹ tham gia tích cực vào các phong trào địa phương, chăm lo cho đời sống của những gia đình thương binh liệt sĩ. Năm 1978, mẹ vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – người mẹ đầu tiên của cả nước nhận được danh hiệu cao quý này khi còn sống. Ở tuổi xế chiều, mẹ vẫn minh mẫn kể lại những kỷ niệm về thời "hoa lửa", nhắc nhở thế hệ trẻ về cái giá của độc lập. Mẹ luôn nhắn nhủ thanh niên: "Phải sống sao cho xứng đáng với xương máu của cha ông đã đổ xuống đất này".
Cảm nhận của người dân Thành phố Hồ Chí Minh và cả nước dành cho mẹ luôn là sự thành kính và ngưỡng mộ vô hạn. Mẹ đã ra đi vào năm 1979, nhưng di sản về lòng kiên trung và đức hy sinh của mẹ vẫn mãi tỏa sáng. Hình ảnh mẹ Nguyễn Thị Rành — người mẹ của những liệt sĩ — đã trở thành biểu tượng vĩnh cửu của phụ nữ Việt Nam: "Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang".



