Mẹ Nguyễn Thị Rành – Người mẹ của vùng đất thép Củ Chi
Có những người mẹ sinh ra trong những năm tháng bình thường, chỉ mong con mình lớn lên, dựng vợ gả chồng, có một mái nhà và một cuộc sống yên ổn.
Nhưng có những người mẹ lại sống qua cả một thời kỳ đất nước đầy biến động.
Mẹ Nguyễn Thị Rành là một người mẹ như thế.
Mẹ sinh năm 1900, quê ở xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi, Gia Định, nay thuộc Thành phố Hồ Chí Minh. Cuộc đời mẹ gắn liền với vùng đất Củ Chi – nơi được biết đến với những năm tháng chiến tranh vô cùng khốc liệt.
Mẹ sinh ra trong một gia đình nông dân. Cuộc sống vốn đã nhiều khó khăn, nhưng chiến tranh khiến những khó khăn ấy càng chồng chất.
Những người con của mẹ lần lượt tham gia cách mạng.
Mẹ không trực tiếp cầm súng chiến đấu như những người lính.
Nhưng mẹ trở thành hậu phương của cách mạng.
Mẹ nuôi giấu cán bộ.
Mẹ chăm sóc thương binh.
Mẹ che chở cho những người hoạt động cách mạng trong những lúc nguy hiểm.
Căn nhà của mẹ không chỉ là nơi để gia đình sinh sống.
Trong những năm tháng chiến tranh, đó còn là nơi những người cán bộ tìm đến khi cần sự giúp đỡ.
Mẹ hiểu rằng nếu bị phát hiện, gia đình có thể phải đối mặt với những hậu quả rất lớn.
Nhưng mẹ vẫn làm.
Bởi với mẹ, những người đang chiến đấu cũng là những người con của quê hương.
Và rồi chiến tranh đã lấy đi những người thân yêu nhất của mẹ.
Mẹ Nguyễn Thị Rành có 8 người con và 2 người cháu hy sinh trong các cuộc kháng chiến.
Mỗi người ra đi lại để lại trong lòng người mẹ một khoảng trống.
Nhưng điều đáng khâm phục là dù phải chịu những mất mát ấy, mẹ vẫn không từ bỏ niềm tin.
Mẹ tiếp tục sống.
Tiếp tục giúp đỡ cách mạng.
Tiếp tục chăm lo cho những người xung quanh.
Có lẽ đó chính là điều làm nên vẻ đẹp đặc biệt của những Mẹ Việt Nam Anh hùng.
Họ không chỉ chịu đựng mất mát.
Họ biến nỗi đau thành sức mạnh để tiếp tục sống và tiếp tục đóng góp.
Với người dân Củ Chi, mẹ Nguyễn Thị Rành không chỉ là một người mẹ có nhiều con hy sinh.
Mẹ còn là hình ảnh của một người phụ nữ kiên cường giữa vùng đất thép.
Củ Chi trong chiến tranh là nơi chiến sự diễn ra ác liệt. Người dân nơi đây phải sống trong điều kiện vô cùng khó khăn.
Nhưng giữa những ngày tháng ấy, những người mẹ như mẹ Rành vẫn cố gắng bảo vệ gia đình, bảo vệ cơ sở cách mạng và nuôi dưỡng niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Sau khi đất nước thống nhất, những hy sinh của mẹ được Nhà nước ghi nhận.
Mẹ Nguyễn Thị Rành được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Tên của mẹ cũng được đặt cho nhiều công trình, trường học và con đường ở Thành phố Hồ Chí Minh.
Ngày nay, khi nhắc đến Củ Chi, người ta thường nhớ đến những địa đạo nổi tiếng.
Nhưng bên dưới những câu chuyện về địa đạo, về những người lính và những trận chiến, còn có một câu chuyện khác.
Đó là câu chuyện về những người dân bình thường.
Những người mẹ.
Những người vợ.
Những người con.
Họ đã góp phần tạo nên sức mạnh của vùng đất này.
Và mẹ Nguyễn Thị Rành là một trong những người tiêu biểu nhất.
Điều khiến câu chuyện về mẹ khiến người ta xúc động không phải bởi mẹ đã làm những điều quá lớn lao.
Mà bởi mẹ đã làm những điều rất giản dị trong một hoàn cảnh vô cùng khó khăn:
**Nuôi người.
Giữ người.
Che chở cho người.
Và chờ đợi.**
Có những người con đã trở về.
Nhưng cũng có những người mãi mãi không trở về nữa.
Mẹ vẫn phải tiếp tục sống với ký ức về họ.
Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa.
Củ Chi đã trở thành một vùng đất của cuộc sống bình yên.
Những con đường ngày trước đầy dấu tích chiến tranh giờ có tiếng trẻ em đến trường.
Những người trẻ hôm nay có thể tự do lựa chọn tương lai của mình.
Nhưng để có được cuộc sống ấy, đã từng có những người mẹ phải hy sinh rất nhiều.
Mẹ Nguyễn Thị Rành đã dành gần như cả cuộc đời mình cho quê hương.
Mẹ mất năm 1979, hưởng thọ 79 tuổi.
Nhưng câu chuyện về mẹ vẫn còn được nhắc lại.
Bởi lịch sử không chỉ được viết bởi những người cầm súng.
Lịch sử còn được viết bởi những người mẹ đứng phía sau họ.
Những người mẹ ấy không có chiến công được ghi trên chiến trường.
Nhưng họ đã nuôi dưỡng những người làm nên chiến công.
Không có những người mẹ ấy, sẽ không có những thế hệ đứng lên bảo vệ quê hương.
Vì vậy, khi nói về “thời hoa lửa”, hãy nhớ rằng phía sau mỗi người lính ra trận thường có một người mẹ.
Một người mẹ đứng lại.
Một người mẹ chờ đợi.
Một người mẹ có thể mất đi những người con thân yêu nhất nhưng vẫn giữ niềm tin vào ngày mai.
Mẹ Nguyễn Thị Rành – người mẹ của vùng đất thép Củ Chi – chính là một biểu tượng như thế.
Và câu chuyện của mẹ nhắc chúng ta rằng:
Có những người mẹ không bước ra chiến trường, nhưng cả cuộc đời họ đã góp phần làm nên chiến thắng.


