MẸ NGUYỄN THỊ RÀNH – “NGƯỜI MẸ ĐẤT THÉP”
Tác giả : Đồng Thị Như Quỳnh Lớp : K15A.GDMN Trường Đại học Hải Dương

Nếu Quảng Nam có Mẹ Nguyễn Thị Thứ thì vùng đất thép Củ Chi có một người mẹ mà người dân luôn nhắc đến với lòng kính trọng: Mẹ Việt Nam Anh hùng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Rành.
Mẹ Nguyễn Thị Rành sinh năm 1900 tại Củ Chi. Tuổi thơ của mẹ đã trải qua nhiều khó khăn. Khi đất nước bước vào chiến tranh, mẹ tham gia hoạt động cách mạng và trở thành một cơ sở quan trọng của phong trào tại vùng Củ Chi.
Củ Chi thời chiến là một địa bàn vô cùng ác liệt.
Nơi đây được biết đến với hệ thống địa đạo và cuộc chiến đấu bền bỉ của quân dân địa phương.
Mẹ Rành sống ngay giữa vùng chiến tranh ấy.
Từ năm 1947 đến năm 1969, mẹ lần lượt tiễn 8 người con trai ra đi và hy sinh vì Tổ quốc. Những người cháu của mẹ sau đó cũng tiếp tục tham gia cách mạng và có người hy sinh. (Quốc phòng Việt Nam)
Đối với một người mẹ, mất đi một người con đã là nỗi đau rất lớn.
Mẹ Rành mất tới tám người con trai.
Nhưng điều khiến người ta kính phục là mẹ không gục ngã.
Mẹ tiếp tục hoạt động, tiếp tục giữ đất và giúp đỡ cách mạng.
Theo Báo Quân đội nhân dân, mẹ từng căn dặn những nữ du kích rằng đất nước còn chiến tranh thì chưa phải lúc để khóc. Mẹ mong muốn chỉ được khóc một lần khi đất nước thống nhất. (Quốc phòng Việt Nam)
Câu nói ấy thể hiện một nghị lực phi thường.
Không phải mẹ không đau.
Mà chính vì quá đau nên mẹ hiểu rằng nếu mình gục xuống, những người đang chiến đấu sẽ mất đi một chỗ dựa.
Mẹ tiếp tục bám đất Củ Chi.
Tiếp tục vận động người dân.
Tiếp tục giúp đỡ phong trào cách mạng.
Cả cuộc đời mẹ gắn với vùng đất được gọi là “Đất thép”.
Sau chiến tranh, mẹ Nguyễn Thị Rành được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Ngày nay, tại Củ Chi có Nhà tưởng niệm Mẹ Việt Nam Anh hùng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Rành.
Con đường mang tên mẹ cũng trở thành một địa danh quen thuộc với người dân.
Nhưng có lẽ điều đáng nhớ nhất không phải là một con đường hay một tấm biển.
Đó là hình ảnh một người mẹ đã mất đi những người con thân yêu nhưng vẫn tiếp tục đứng lên.
Mẹ Rành đã sống đúng với hình ảnh của người mẹ Việt Nam trong chiến tranh: chịu thương, chịu khó, giàu tình yêu thương nhưng cũng vô cùng kiên cường.
Câu chuyện của mẹ cho chúng ta hiểu rằng sức mạnh của cuộc kháng chiến không chỉ nằm ở những người lính ngoài mặt trận.
Nó còn nằm trong những người dân bình thường đã quyết tâm bám đất, giữ làng và bảo vệ cách mạng.



