Mẹ Nguyễn Thị Rành – Nước mắt hóa đài hoa bất tử trên “Đất thép thành đồng”
Mẹ Nguyễn Thị Rành – Nước mắt hóa đài hoa bất tử trên “Đất thép thành đồng”
Chiến tranh đã lùi xa, những cánh rừng cháy trụi vì bom napalm năm xưa nay đã phủ lên một màu xanh hiền hòa, đầy sức sống. Thế nhưng, cái giá của hòa bình chưa bao giờ là rẻ. Lịch sử của dân tộc ta không chỉ được viết lên bằng máu của những người lính trẻ, mà còn được đúc kết từ những giọt nước mắt cạn khô của những người Mẹ nơi hậu phương. Trong dòng chảy bi tráng ấy, nếu miền Trung có mẹ Thứ mỏi mòn tựa cửa ngóng con, miền Tây có mẹ Viết kiên cường đạp lên giông bão, thì trên mảnh đất Củ Chi “Đất thép thành đồng”, có một người Mẹ đã hóa thành bức tượng đài vĩnh cửu của nỗi đau và lòng kiêu hãnh: Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Rành.
Mẹ Nguyễn Thị Rành sinh năm 1900 tại ấp Trại Đèn, xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi. Cả cuộc đời mẹ gắn liền với vùng quê nghèo cằn cỗi nhưng sục sôi truyền thống cách mạng. Mẹ mang dáng hình của muôn vàn người phụ nữ Nam Bộ khác: nhỏ bé, gầy guộc, quanh năm vất vả với ruộng đồng, chắt chiu từng củ khoai, hạt lúa để nuôi đàn con khôn lớn. Tình yêu của mẹ giản dị như lời ru bên cánh võng trưa hè, mong mỏi các con được lớn lên trong cảnh thanh bình. Thế nhưng, giặc ngoại xâm giày xéo quê hương, tiếng bom đạn đã xé toạc những giấc mơ bình dị ấy.
Với tấm lòng yêu nước rực lửa, mẹ gạt nước mắt, lần lượt tiễn những núm ruột do chính mình mang nặng đẻ đau ra chiến trường. Lịch sử đã ghi nhận một nỗi đau vĩ đại đến tột cùng: tám người con trai và hai người cháu ngoại của mẹ đã vĩnh viễn nằm lại nơi đất mẹ. Có nỗi đau nào lớn hơn cảnh “lá vàng khóc lá xanh rơi”? Tám lần nhận giấy báo tử là tám lần bầu trời trước mắt mẹ sụp đổ, trái tim người mẹ như bị ai bóp nghẹt, xé nát thành từng mảnh. Nước mắt mẹ đã cạn khô theo năm tháng, những tiếng nấc nghẹn ngào đành chảy ngược vào tim, kết thành những khối sẹo rỉ máu. Người ta bảo thời gian sẽ xoa dịu mọi vết thương, nhưng với mẹ Rành, thời gian chỉ là sự kéo dài của một nỗi nhớ cồn cào và sự mất mát không gì bù đắp nổi.
Thế nhưng, sự tàn khốc của chiến tranh và những đòn thù thâm độc không thể làm gục ngã người mẹ đất thép. Biến đau thương thành hành động cách mạng, mẹ không gục đầu gào khóc mà đứng thẳng dậy, kiên cường bám trụ lại xóm làng. Ngôi nhà nhỏ của mẹ trở thành pháo đài ngầm của cách mạng. Dưới ánh đèn dầu leo lét, đôi bàn tay gầy guộc, nhăn nheo của mẹ đêm đêm lại run run đào từng tấc đất, nhẫn nại tạo nên những căn hầm bí mật để nuôi giấu cán bộ, du kích ngay dưới họng súng quân thù. Bọn giặc đã nhiều lần bắt bớ, tra tấn dã man, thậm chí nhẫn tâm châm lửa đốt rụi túp lều tranh hòng uy hiếp tinh thần mẹ. Nhưng mặc cho đòn roi rướm máu, mẹ vẫn cắn răng chịu đựng, một dạ kiên trung, thà chết chứ không để lộ nửa lời cơ sở cách mạng. Mất đi những người con ruột thịt, mẹ dang rộng vòng tay đón những chiến sĩ cách mạng vào lòng, coi họ như chính khúc ruột của mình mà chở che, đùm bọc.
Cuộc đời Mẹ Nguyễn Thị Rành là một bản trường ca bi tráng nhất, đẹp đẽ nhất về đức hy sinh và lòng yêu nước của Phụ nữ Việt Nam. Mẹ đã về cõi vĩnh hằng, nhưng dáng hình mẹ, tấm lòng mẹ đã hòa vào từng tấc đất, ngọn cỏ của quê hương Củ Chi, hóa thành những đài hoa bất tử. Thế hệ trẻ chúng ta hôm nay được sống dưới bầu trời hòa bình, xin được nghiêng mình kính cẩn trước vong linh Mẹ. Xin nguyện khắc ghi đời đời công ơn của Mẹ và những người Mẹ Việt Nam Anh hùng, để sống, cống hiến và gìn giữ non sông này cho xứng đáng với những giọt nước mắt đã rơi xuống hôm qua.



