MẸ NGUYỄN THỊ SÂM: THẾ KỶ CỦA SỨC MẠNH VÀ SỰ NHẪN NẠI
Cuộc đời của mẹ Nguyễn Thị Sâm (1917 - 2015) tựa như một cây cổ thụ vươn mình qua bão tố. Sống gần 100 năm trên đời, mẹ không chỉ là nhân chứng của lịch sử mà còn là người trực tiếp dâng hiến những gì quý giá nhất cho lịch sử ấy. Mẹ và ông Diệp Văn Phước đã cùng nhau nuôi dạy 7 người con (06 trai, 01 gái), nhưng chiến tranh đã mang đi hai "cột trụ" vững chãi nhất trong đàn con của mẹ.
Người con trai thứ hai, Diệp Văn Liển (sinh năm 1943), chính là ngọn lửa tiên phong của gia đình. Anh nhập ngũ vào đúng ngày đầu năm mới 01/01/1961, mang theo khí thế rực cháy của tuổi 18. Với tài năng và lòng dũng cảm, anh sớm trở thành Trung đội trưởng của Tiểu đoàn 509 Cửu Long huyền thoại.
Thế nhưng, "hoa lửa" thường lụi tắt khi đang rực rỡ nhất. Ngày 14/3/1962, anh Liển hy sinh khi đang cùng đơn vị thực hiện những nhiệm vụ cam go bảo vệ vùng ven. Anh ngã xuống khi chưa kịp lập gia đình, để lại trong lòng mẹ Sâm một khoảng trống mà cả một thế kỷ sau đó cũng không thể lấp đầy.
Mười năm sau nỗi đau mất anh Liển, mẹ Sâm một lần nữa phải đối mặt với thử thách nghiệt ngã. Người con trai lớn Diệp Văn Đẹp (sinh năm 1941), dù chứng kiến em mình ngã xuống, vẫn không hề nao núng. Anh tham gia cách mạng năm 1967, giữ chức vụ Ấp đội phó – người trực tiếp xây dựng và bảo vệ phong trào tại địa phương.
Ngày 05/4/1972, khi chỉ còn vài năm nữa là đất nước hoàn toàn im tiếng súng, anh Đẹp bị địch phục kích và bắn hạ trên đường đi làm nhiệm vụ. Cái chết của người Ấp đội phó ngay sát thềm hòa bình là một nỗi đau âm ỉ, nhưng nó khẳng định một điều: Ở gia đình mẹ Sâm, tinh thần quả cảm là thứ được di truyền qua huyết quản.
Điều làm nên sự khác biệt lớn nhất trong cuộc đời mẹ Sâm chính là thời gian. Mẹ sống đến năm 2015, hưởng thọ 98 tuổi.
· Mẹ đã sống qua hai cuộc kháng chiến.
· Mẹ đã chịu đựng nỗi đau mất con suốt hơn 50 năm ròng rã.
· Mẹ là người hiếm hoi trong danh sách được Phong tặng (thay vì Truy tặng) danh hiệu cao quý vào ngày 04/8/2014.
Khoảnh khắc mẹ cầm trên tay tấm bằng "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng" ở tuổi 97 không chỉ là sự vinh danh cá nhân, mà là sự bù đắp của lịch sử dành cho một người phụ nữ đã dành cả đời để chờ đợi hòa bình và sự công nhận cho các con mình.



