Mẹ Nguyễn Thị Suốt
Năm 1964, khi đế quốc Mỹ bắt đầu leo thang đánh phá miền Bắc, bến phà Nhật Lệ (Đồng Hới) trở thành mục tiêu trọng điểm. Máy bay địch dội bom ngày đêm nhằm cắt đứt đường chi viện. Giữa lúc ác liệt ấy, có một người phụ nữ đã ngoài 60 tuổi vẫn tình nguyện cầm chèo, đó là mẹ Nguyễn Thị Suốt.
Năm 1964, khi đế quốc Mỹ bắt đầu leo thang đánh phá miền Bắc, bến phà Nhật Lệ (Đồng Hới) trở thành mục tiêu trọng điểm. Máy bay địch dội bom ngày đêm nhằm cắt đứt đường chi viện. Giữa lúc ác liệt ấy, có một người phụ nữ đã ngoài 60 tuổi vẫn tình nguyện cầm chèo, đó là mẹ Nguyễn Thị Suốt.
Câu chuyện kể rằng, có những ngày bom nổ sát mạn thuyền, nước sông hất tung cả mái chèo, nhưng mẹ Suốt vẫn bình tĩnh đứng vững ở đuôi tôm. Mẹ bảo: "Tàu bay hắn bắn thì kệ hắn, mình phải đưa bộ đội qua sông cho kịp giờ nổ súng!".
Suốt từ năm 1964 đến 1967, mẹ đã chèo hàng ngàn chuyến đò, đưa đón cán bộ, bộ đội và vận chuyển vũ khí, lương thực qua sông. Có những lúc mệt lả, mẹ vẫn không nghỉ, đôi bàn tay gầy guộc nhưng rắn rỏi cứ thế khua nước, đối mặt với thần chết. Hình ảnh mẹ Suốt với mái tóc bạc phơ, tấm lưng còng nhưng hiên ngang dưới làn pháo sáng đã trở thành biểu tượng của "Quảng Bình quật khởi".
Vào năm 1968, trong một lần đi làm nhiệm vụ, mẹ đã anh dũng hy sinh dưới một trận bom tọa độ. Mẹ nằm lại bên dòng sông Nhật Lệ, nhưng tiếng chèo của mẹ vẫn còn vang vọng mãi trong lòng người dân Quảng Bình cho đến tận ngày hôm nay.


