Anh hùng Lực lượng vũ trang

Mẹ Nguyễn Thị Suốt

Mẹ Nguyễn Thị Suốt sinh năm 1906 tại thôn Mỹ Cảnh, xã Bảo Ninh, thị xã Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình. Lớn lên trên quê hương nghèo khó, quanh năm làm bạn với bến nước, con đò, cuộc đời mẹ tưởng chừng sẽ bình lặng trôi qua cùng những nhọc nhằn mưu sinh. Thế nhưng, khi đế quốc Mỹ điên cuồng leo thang đánh phá miền Bắc, khúc sông Nhật Lệ trở thành "tọa độ chết", nơi trút xuống hàng ngàn tấn bom đạn nhằm cắt đứt tuyến chi viện huyết mạch của ta vào miền Nam.

Cần Thơ16/03/2026Đoàn trường THPT Hòa An (Xã Hòa An)8 lượt xem0 lượt chia sẻ

BẾN ĐÒ NHẬT LỆ VÀ NHỊP CHÈO BẤT TỬ CỦA MẸ SUỐT

"Một tay lái chiếc đò ngang

Bến sông Nhật Lệ, quân sang đêm ngày

Sợ chi sóng gió tàu bay

Tây kia mình đã thắng, Mỹ này ta chẳng sợ đâu!"

Những vần thơ mộc mạc mà sục sôi khí thế của nhà thơ Tố Hữu đưa dòng suy nghĩ của em - một học sinh lớp 12 đang sống trong hòa bình - ngược dòng lịch sử về với khúc ruột miền Trung nắng gió. Trong muôn vàn "Câu chuyện thời hoa lửa" của dân tộc, hình tượng Mẹ Nguyễn Thị Suốt kiên cường đạp sóng bom đạn đưa đò qua sông Nhật Lệ đã tạc vào dáng đứng Việt Nam một bức tượng đài sừng sững về chủ nghĩa anh hùng cách mạng.

NguyenThiSuot.png

Tượng đài Mẹ Suốt hiên ngang bên bờ sông Nhật Lệ, thành phố Đồng Hới, Quảng Bình

Mẹ Nguyễn Thị Suốt sinh năm 1906 tại thôn Mỹ Cảnh, xã Bảo Ninh, thị xã Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình. Lớn lên trên quê hương nghèo khó, quanh năm làm bạn với bến nước, con đò, cuộc đời mẹ tưởng chừng sẽ bình lặng trôi qua cùng những nhọc nhằn mưu sinh. Thế nhưng, khi đế quốc Mỹ điên cuồng leo thang đánh phá miền Bắc, khúc sông Nhật Lệ trở thành "tọa độ chết", nơi trút xuống hàng ngàn tấn bom đạn nhằm cắt đứt tuyến chi viện huyết mạch của ta vào miền Nam.

Lúc bấy giờ, dù đã bước sang tuổi 60 – cái tuổi đáng lẽ phải được nghỉ ngơi, sum vầy bên con cháu – mẹ Suốt vẫn dứt khoát xung phong nhận một nhiệm vụ vô cùng hiểm nguy: chèo đò chở bộ đội, thương binh và đạn dược qua sông.

Bất chấp trên trời máy bay địch gầm rú, trút bom cày xới mặt nước, dưới sông sóng to gió lớn, chiếc đò nhỏ bé của mẹ vẫn kiên trung rẽ sóng. Hình ảnh người mẹ Quảng Bình với vóc dáng gầy guộc, đầu đội nón lá, vai khoác tấm áo dù chiến lợi phẩm, hai tay thoăn thoắt nhịp chèo giữa những cột nước bom dựng đứng đã trở thành nỗi khiếp sợ của giặc Mỹ, đồng thời là chỗ dựa tinh thần vô giá cho bộ đội ta. Có những ngày, mẹ chèo hàng chục chuyến đò dưới làn mưa bom bão đạn. Khi được hỏi về sự hiểm nguy, mẹ chỉ mộc mạc nói: "Tui già rồi, có chết cũng không sao. Các chú còn trẻ, phải sống để đánh Mỹ". Câu nói ấy chứa đựng cả một trái tim vĩ đại của người mẹ Việt Nam, sẵn sàng hy sinh trọn vẹn vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

NguyenThiSuot3.png

Nhịp chèo của Mẹ Suốt đã đưa lớp lớp đoàn quân tiến về phía trước, dệt nên ngày vui đại thắng

(Ảnh cắt từ clip tư liệu)

Năm 1967, mẹ Nguyễn Thị Suốt vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng đau xót thay, ngày 11 tháng 10 năm 1968, trong một trận ném bom ác liệt của kẻ thù, mẹ đã anh dũng ngã xuống ngay gần bến đò thân yêu. Mái chèo của mẹ đã ngừng rẽ sóng, nhưng nhịp chèo ấy đã chắp cánh cho bao đoàn quân đi tới ngày toàn thắng.

Gấp lại trang sử vàng về Mẹ Suốt, thế hệ đoàn viên thanh niên trường THPT Hòa An chúng em hôm nay không khỏi nghiêng mình thành kính. Trái tim dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của mẹ là ngọn đuốc sáng ngời, nhắc nhở em về cái giá bằng máu của nền hòa bình độc lập. Trước ngưỡng cửa quan trọng của cuộc đời học sinh, em xin tự hứa sẽ không ngừng nỗ lực học tập, rèn luyện bản lĩnh, mang sức trẻ và tri thức để xây dựng quê hương. Để mỗi khi nhắc về "thời hoa lửa", chúng ta lại tự hào vì đã sống xứng đáng với những nhịp chèo bất tử của Mẹ Suốt năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mẹ Nguyễn Thị Suốt | Câu chuyện thời hoa lửa