MẸ NGUYỄN THỊ TẠO – NGỌN LỬA GIỮA THỜI HOA LỬA
MẸ NGUYỄN THỊ TẠO – NGỌN LỬA GIỮA THỜI HOA LỬA
Sinh ra nơi vùng quê nghèo Long Khánh, Cái Bè, trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, mẹ Nguyễn Thị Tạo lớn lên với cuộc đời lam lũ, quanh năm gắn bó ruộng đồng và những tháng ngày làm thuê cực nhọc. Mẹ cùng chồng là ông Huỳnh Văn Dĩ dựng xây mái nhà nhỏ giữa vùng đất Đồng Tháp Mười đầy gian khó.
Nhưng rồi chiến tranh tràn về, quê hương chìm trong bom đạn. Giữa thời hoa lửa ấy, gia đình mẹ không chọn sống bình yên cho riêng mình mà chọn đứng về phía cách mạng.
Những người con của mẹ lần lượt lên đường chiến đấu. Người làm du kích, người hoạt động an ninh, người làm đặc công, người giao liên, người công tác trong quân đội. Mỗi lần tiễn con đi, mẹ chỉ lặng lẽ dặn dò:
“Ráng giữ quê hương, đừng lo cho má.”
Rồi tin dữ lần lượt bay về…
Người con trai thứ hai – anh Huỳnh Văn Bé, bí danh Minh Hùng, hy sinh năm 1975.
Người con trai thứ ba – anh Huỳnh Văn Thôn, bí danh Ba Hoa, ngã xuống năm 1968.
Người con trai thứ năm – anh Huỳnh Văn Nhỏ, Đội trưởng Đội đặc công huyện Mỹ An, hy sinh năm 1969.
Người con gái – chị Huỳnh Thị Lan, người nữ giao liên kiên cường, hy sinh năm 1974.
Bốn người con của mẹ đã nằm lại với đất nước.
Nỗi đau ấy tưởng chừng có thể quật ngã bất kỳ người mẹ nào. Nhưng mẹ Nguyễn Thị Tạo vẫn âm thầm chịu đựng, tiếp tục nuôi giấu cán bộ, tiếp tế cho cách mạng, giữ trọn niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Trong những đêm tối giữa vùng Đồng Tháp Mười, căn nhà nhỏ của mẹ trở thành nơi che chở cho biết bao chiến sĩ cách mạng. Mẹ lặng lẽ nấu cơm, đào hầm bí mật, canh từng bước chân giặc. Đôi bàn tay gầy guộc ấy không chỉ nuôi lớn những người con ruột thịt, mà còn góp phần giữ lửa cho cả một vùng kháng chiến.
Ngày đất nước thống nhất, mẹ không còn đủ đầy con cháu quây quần như bao người mẹ khác. Những tấm bằng Tổ quốc ghi công được đặt trang trọng trên bàn thờ, như minh chứng cho sự hy sinh lớn lao của cả một gia đình.
Năm 1994, mẹ Nguyễn Thị Tạo được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”.
Danh hiệu ấy không chỉ dành riêng cho mẹ, mà còn là biểu tượng cho hàng ngàn người mẹ Việt Nam đã gửi cả tuổi xuân, nước mắt và những đứa con thân yêu nhất của mình cho Tổ quốc.
Giữa thời hoa lửa năm nào, mẹ Nguyễn Thị Tạo đã sống như một ngọn lửa âm thầm nhưng bất diệt — soi sáng lòng yêu nước, sự hy sinh và đức kiên trung của người phụ nữ Việt Nam.



