MẸ NGUYỄN THỊ TẤT: SỰ TIẾP NỐI KHÔNG NGỪNG NGHỈ
Gia đình mẹ, với ông Võ Văn Óc và 5 người con (2 trai, 3 gái), không chỉ là một đơn vị tế bào của xã hội mà là một "tiểu đội" cách mạng kiên trung.
Câu chuyện bắt đầu với Võ Văn Thất (sinh năm 1939). Anh tham gia cách mạng khi còn rất trẻ, vào cái năm 1958 đầy biến động. Với cấp bậc Thượng sĩ thuộc Bộ đội địa phương huyện Càng Long, anh là niềm tự hào và cũng là nỗi lo canh cánh của mẹ Tất.
Ngày 10/10/1962, anh Thất hy sinh. Cái chết của anh là một cú sốc lớn, nhưng thay vì gục ngã, mẹ Tất đã biến nỗi đau ấy thành sức mạnh để bảo vệ những đứa con còn lại và tiếp tục ủng hộ kháng chiến. Mẹ hiểu rằng, máu của anh Thất đổ xuống chính là để giữ cho đất Huyền Hội không bị nhuộm đen bởi gót giày xâm lược.
Năm 1967, trong một giai đoạn khốc liệt của cuộc chiến, mẹ Nguyễn Thị Tất đã mãi mãi ra đi. Mẹ mất khi chỉ mới 53 tuổi – cái tuổi vẫn còn tràn đầy sức lực để lo cho gia đình. Mẹ ra đi khi đất nước vẫn còn chia cắt, mang theo nỗi đau mất con trai cả và niềm hy vọng chưa thành về ngày thống nhất.
Nhưng điều kỳ diệu và bi tráng nhất chính là sự lựa chọn của người con trai thứ: Võ Văn Trọng (sinh năm 1951).
Sự khác biệt lịch sử: Chỉ một năm trước khi mẹ mất, khi mới 15 tuổi (ngày 1/1/1966), anh Trọng đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Anh tham gia cách mạng khi anh trai đã hy sinh và mẹ mình đang trong những năm tháng cuối đời. Anh gia nhập Tiểu đoàn 509 tỉnh Trà Vinh – đơn vị lừng lẫy của vùng ven – và thăng tiến đến chức Trung đội phó.
Năm 1972, mười năm sau ngày anh trai hy sinh và năm năm sau ngày mẹ qua đời, anh Trọng cũng ngã xuống. Anh hy sinh để đoàn tụ với mẹ và anh trai trong cõi vĩnh hằng, để lại sau lưng một Huyền Hội hòa bình đang dần thành hình.
Mẹ Tất hy sinh năm 1967, hai con trai hy sinh vào hai thập kỷ khác nhau (những năm 60 và 70). Điều này cho thấy một sự dâng hiến kéo dài và bền bỉ của gia đình mẹ. Vào ngày 04/8/2014, danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng" được truy tặng cho mẹ, như một lời khẳng định: Dù mẹ không còn sống để nhận bằng khen, nhưng linh hồn mẹ đã hòa quyện vào sông núi từ những năm tháng hoa lửa ấy.



