Mẹ Nguyễn Thị Thâu
Mẹ Nguyễn Thị Thâu (1898–1995) tựa như dòng sông Cổ Chiên hiền hòa nhưng bền bỉ. Mẹ cùng ông Nguyễn Văn Thiết đã xây dựng một gia đình với 7 người con (5 trai, 2 gái), nơi mà tình yêu quê hương được nuôi dưỡng tự nhiên như hơi thở.
Câu chuyện bắt đầu với người con trai Nguyễn Văn Thế (sinh năm 1948). Anh lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, trở thành Binh nhất của Sư đoàn 5 miền Đông – một đơn vị chủ lực lẫy lừng.
Giữa những ngày đông giá rét của chiến trường miền Đông, ngày 30/12/1968, anh Thế đã ngã xuống. Anh ra đi khi chỉ còn một ngày nữa là bước sang năm mới, để lại cho Mẹ một nỗi đau thắt lòng ngay trước thềm xuân. Anh hy sinh để bảo vệ vẹn nguyên giấc ngủ bình yên cho đồng bào, mang theo hoài bão của một chàng trai tuổi đôi mươi vào lòng đất mẹ.
Chưa đầy ba tháng sau nỗi đau ấy, tin dữ lại ập đến với Mẹ. Người con trai khác là Nguyễn Văn Ngôn (sinh năm 1938), chiến sĩ du kích tại chính quê hương ấp Nhà Thờ, xã Tân An, cũng đã hy sinh.
Khác với em trai chiến đấu ở đơn vị chủ lực, anh Ngôn là người bám trụ tại địa phương, trực tiếp đối mặt với hiểm nguy ngay tại các ấp chiến lược. Ngày 13/3/1969, trong khi đang thực hiện nhiệm vụ "phá kiềm" – một công việc thầm lặng nhưng đầy rủi ro để giải phóng bà con khỏi sự kìm kẹp của địch – anh đã bị phục kích. Anh ngã xuống ngay trên mảnh đất mình đã thề bảo vệ, cách mái tranh của Mẹ không xa.
Mẹ Nguyễn Thị Thâu sống gần một thế kỷ (97 tuổi). Mẹ đã đi qua hai cuộc kháng chiến, chứng kiến sự đổi thay của thời đại và cả những lần tiễn con đi mãi mãi không về. Sự hy sinh của Mẹ không nằm ở những khẩu súng, mà nằm ở đôi vai gầy gánh vác cả gia đình để các con yên tâm ra trận.
Vinh quang đến với Mẹ vào ngày 04/8/2014, khi Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu "Bà mẹ Việt Nam anh hùng". Dù khi đó Mẹ đã gần như hóa thân vào mây trắng, nhưng tinh thần của "Người mẹ Tân An" vẫn mãi là ngọn lửa sưởi ấm cho thế hệ trẻ Càng Long hôm nay.



