Mẹ Nguyễn Thị Thép - Người Mẹ Mang Trái Tim Thép
Cuộc đời của Mẹ Nguyễn Thị Thép (1909–1969) đúng như cái tên của Mẹ – cứng cỏi và bất khuất trước mọi giông bão. Gia đình Mẹ và ông Nguyễn Văn Phường là một "tổ kén" cách mạng, nơi mỗi thành viên đều sẵn sàng tan ra để bảo vệ lý tưởng chung.
Câu chuyện hy sinh của gia đình bắt đầu từ rất sớm, ngay trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Người con trai Nguyễn Văn Phố (sinh năm 1933) tham gia cách mạng khi mới 13 tuổi và trở thành chiến sĩ du kích xã Bình Phú.
Ngày 16/5/1952, trong một trận càn quét khốc liệt của quân Pháp vào xã, anh Phố đã chiến đấu quả cảm để bảo vệ xóm làng và hy sinh khi tuổi đời mới 19. Anh ngã xuống, để lại cho Mẹ Thép nỗi đau đầu đời nhưng cũng nhen nhóm trong Mẹ một ngọn lửa quyết tâm tiếp bước con đường của con.
Khác với nhiều Bà mẹ Việt Nam Anh hùng khác là hậu phương vững chắc, Mẹ Thép còn là một cơ sở hợp pháp trực tiếp hoạt động tại địa phương. Mẹ hoạt động ngay trong lòng địch, đối mặt với hiểm nguy mỗi ngày để tiếp tế, dẫn đường và bảo vệ cán bộ.
Sự hy sinh của Mẹ vào ngày 04/10/1969 là một bản hùng ca về tình đồng chí. Khi nhận được phân công của Đảng ủy xã Bình Phú, Mẹ đã dũng cảm đi vào vùng địch kiểm soát (thị trấn Càng Long) để xin xác chiến sĩ ta vừa hy sinh. Mẹ không đành lòng để đồng đội nằm lại lạnh lẽo nơi đất địch. Trên đường đưa thi hài người lính trở về, chiếc xe của Mẹ đã bị trực thăng địch phát hiện và bắn hạ. Mẹ ngã xuống ngay bên cạnh người chiến sĩ mà Mẹ vừa đi "đòi" về, dùng chính máu mình để bảo vệ sự tôn nghiêm cuối cùng của một người lính.
Mẹ Thép hy sinh khi vừa tròn 60 tuổi. Cuộc đời Mẹ khép lại nhưng tấm gương "Mẹ đi xin xác con em" đã trở thành biểu tượng bất khuất của phụ nữ Trà Vinh. Mẹ không chỉ dâng hiến con trai mình, mà dâng hiến cả mạng sống của chính mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Ngày 26/3/2014, Nhà nước đã truy tặng danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam anh hùng" cho Mẹ. Tên của Mẹ mãi mãi được khắc ghi như một "người lính" không quân hàm nhưng có một trái tim can trường hơn mọi loại vũ khí.



