MẸ NGUYỄN THỊ THỨ – BIỂU TƯỢNG HY SINH BẤT TỬ CỦA MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG
Trong lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, Mẹ Nguyễn Thị Thứ (1904–2010), người dân xã Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, được xem như một tượng đài sống của lòng yêu nước và tinh thần hy sinh cao cả. Cuộc đời của Mẹ là biểu tượng thiêng liêng cho hàng triệu người mẹ Việt Nam đã dốc trọn trái tim, dốc hết tình yêu thương để đóng góp vào công cuộc đấu tranh giành độc lập tự do cho Tổ quốc
Trong lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, Mẹ Nguyễn Thị Thứ (1904–2010), người dân xã Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, được xem như một tượng đài sống của lòng yêu nước và tinh thần hy sinh cao cả. Cuộc đời của Mẹ là biểu tượng thiêng liêng cho hàng triệu người mẹ Việt Nam đã dốc trọn trái tim, dốc hết tình yêu thương để đóng góp vào công cuộc đấu tranh giành độc lập tự do cho Tổ quốc
Mẹ Thứ lớn lên trong một vùng quê nghèo, trải qua tuổi trẻ lam lũ và sớm chứng kiến cảnh chiến tranh tàn khốc. Khi thực dân Pháp tái xâm lược, chồng và các con của Mẹ một mực tham gia kháng chiến. Trong suốt hàng chục năm chiến tranh với hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, Mẹ Thứ đã tiễn 9 người con trai ra trận và lần lượt nhận tin dữ về việc họ hy sinh ngoài chiến trường. Con trai út của Mẹ, anh Lê Tự Truyện, đã hy sinh ngay trong ngày đất nước hoàn toàn giải phóng 30/4/1975, chỉ vài giờ trước khi hòa bình lập lại.
Không chỉ mất con, Mẹ còn chịu nỗi đau tinh thần khi người con rể bị tra tấn và qua đời, hai cháu ngoại cũng hy sinh trong bom đạn chiến tranh. Mỗi thông báo tử như một nhát dao cứa sâu vào trái tim, nhưng Mẹ vẫn không gục ngã, mà âm thầm biến nỗi đau thành ngọn lửa tiếp sức cho kháng chiến.
Bên cạnh đau thương, Mẹ Thứ không chỉ là người mẹ tiễn con ra trận mà còn trực tiếp tham gia vào công việc hậu phương cách mạng. Mẹ cùng con gái bí mật đào hầm dưới vườn nhà để che giấu cán bộ, thương binh và vũ khí chuẩn bị cho tác chiến. Khi địch càn quét, Mẹ dùng nón lá và bó cỏ ngụy trang, giả vờ chăn bò để che dấu sự thật, rồi mỗi đêm miệt mài khâu vá áo trận, gói cơm nắm tiếp tế cho bộ đội.
Cựu chiến binh từng vào hầm nhà Mẹ kể lại hình ảnh bếp nồi cơm lớn, khói thơm mùi gạo mới giữa mưa bom đạn, và bàn tay Mẹ bưng gáo cơm chuyền cho chiến sĩ, tiếp thêm hơi ấm và nghị lực cho những trái tim đang chiến đấu vì độc lập.
Trong những năm tháng gian khổ nhất, Mẹ Thứ từng viết thư động viên con: “Con ơi, mẹ còn đất, còn lụa chôn nhau, đừng chùn bước”. Sự kiên định và tấm lòng yêu nước ấy đã tiếp sức cho biết bao chiến sĩ trên nhiều mặt trận. Khi được hỏi tại sao vẫn tiếp tục động viên con ra trận dù đã mất rất nhiều người thân, Mẹ điềm đạm trả lời: “Không có gì quý hơn độc lập, tự do. Còn giặc thì còn đi”.
Những lời nói và việc làm của Mẹ không chỉ là sự hy sinh cá nhân mà còn là nguồn cổ vũ mạnh mẽ cho tinh thần chiến đấu của toàn dân tộc. Mẹ không sống để than khóc, mà sống để truyền cảm hứng cho những thế hệ đi sau tiếp bước trên con đường gìn giữ hòa bình và xây dựng đất nước.
Năm 1994, Chủ tịch nước Việt Nam phong tặng Mẹ Nguyễn Thị Thứ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, ghi nhận sự hy sinh phi thường của Mẹ cùng gia đình trong hai cuộc kháng chiến. Tượng đài Mẹ Thứ sau này được khởi công tại Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam, trở thành địa chỉ đỏ giáo dục truyền thống yêu nước và lòng biết ơn đối với những hy sinh anh dũng của các thế hệ đi trước.Mẹ Thứ sống tới tuổi 106 và ra đi trong sự tiếc thương của nhân dân cả nước. Hình ảnh Mẹ – với dáng vậy gầy guộc nhưng trái tim rực lửa yêu nước – là minh chứng sống động cho “chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam”, và lời nhắn của Mẹ vẫn vang vọng: hãy giữ gìn bình yên và phồn vinh cho đất nước để không còn phải hy sinh thêm giọt máu nào nữa.


