MẸ NGUYỄN THỊ THỨ - BIỂU TƯỢNG HY SINH BẤT TỬ CỦA MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG
Nguyễn Thị Thứ (1904 - 2010, thôn Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn, Quảng Nam) Sinh ra và lớn lên giữa miền Trung nắng gió, mẹ Nguyễn Thị Thứ sớm thấm thía thế nào là nỗi cơ cực của một đời lam lũ. Mẹ Nguyễn Thị Thứ và chồng (ông Lê Tự Trị) là những người nông dân nghèo nhưng giàu lòng yêu nước, đã động viên các con tham gia kháng chiến với niềm tin "còn nước mình thì còn nhà mình".
Mẹ đã cống hiến cho Tổ quốc 9 người con trai, 1 người con rể và 2 người cháu ngoại. Đau xót nhất là người con trai cả, anh Lê Tự Truyện, đã hy sinh ngay tại cửa ngõ Sài Gòn chỉ vài giờ trước thời khắc thống nhất đất nước (30/4/1975). Không chỉ tiễn con ra trận, mẹ trực tiếp đào hầm bí mật trong vườn nhà để nuôi giấu, che chở cán bộ, thương binh Khu 5 và cất giấu vũ khí. Dù chịu nhiều đau thương, mẹ vẫn kiên cường bám trụ, qua mặt kẻ thù, may áo, nắm cơm tiếp tế cho bộ đội. Mẹ biến ngôi nhà nhỏ thành đài liệt sĩ thu nhỏ nhưng vẫn kiên định với tinh thần: "Mẹ còn hơi thở là còn lo cho cách mạng".
Năm 1994, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Hình ảnh của mẹ được chọn làm nguyên mẫu cho Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng khánh thành trên núi Cấm (Quảng Nam), lớn nhất Đông Nam Á. Mẹ qua đời năm 2010 (thọ 106 tuổi), để lại niềm tiếc thương và lòng biết ơn sâu sắc cho cả dân tộc. Cuộc đời và đức hy sinh của mẹ là bài học sống động, thiêng liêng đối với cán bộ, giảng viên, học viên và chiến sĩ tại Học viện Lục quân. Lấy phương châm "đức - trí - dũng - nhân" làm kim chỉ nam, thế hệ quân nhân hôm nay noi gương mẹ để không ngừng học tập, rèn luyện bản lĩnh, làm chủ công nghệ quân sự và trí tuệ nhân tạo.
Tinh thần của mẹ là mệnh lệnh không lời, thôi thúc lớp trẻ quyết tâm bảo vệ vững chắc nền hòa bình, độc lập và chủ quyền lãnh thổ, để những hy sinh máu xương của thế hệ trước không bao giờ là vô nghĩa.



