Bài viết

MẸ NGUYỄN THỊ THỨ - NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT

Đà Nẵng30/11/2025CHI ĐOÀN TRƯỜNG TIỂU HỌC SỐ 1 HÒA TIẾN (xã hòa tiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ ở xã Điện Thắng Trung (huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam), người dân địa phương thường nhắc đến một người mẹ bằng tất cả sự kính trọng và biết ơn. Đó là Mẹ Nguyễn Thị Thứ – người mẹ đã cống hiến gần như cả dòng máu của mình cho độc lập dân tộc. Câu chuyện của mẹ không phải là huyền thoại. Đó là người thật, việc thật, là bằng chứng sống cho sức mạnh của tình yêu nước từ những điều bình dị nhất.

Mẹ Thứ sinh năm 1904, xuất thân trong một gia đình nghèo làm nghề nông. Cả cuộc đời mẹ gắn liền với ruộng đồng, với nắng gió miền Trung khắc nghiệt. Nhưng hơn tất cả, mẹ có một thứ mạnh mẽ hơn mọi cơ cực: tấm lòng son sắt với quê hương, Tổ quốc.

Chiến tranh kéo đến, mẹ lần lượt tiễn các con của mình lên đường kháng chiến. Không phải một, không phải hai, mà là chín người con trai, rồi một con rể, và hai cháu ngoại – tổng cộng mười hai người thân thuộc ra đi không trở về. Mỗi lần có tiếng gọi tên mẹ ở đầu ngõ, mẹ lại lặng đi, vì linh cảm rằng sẽ có thêm một tờ giấy báo tử.

Có những ngày mẹ nhận ba, bốn giấy báo tử liền. Đau đớn đến nghẹt thở. Nhưng mẹ không gào khóc, không oán trách. Người ta kể rằng mẹ chỉ lặng lẽ đốt nén nhang, khấn thầm:

“Miễn tụi nó chết cho nước nhà độc lập, mẹ cũng cam lòng.”

Lời nói ấy, giản dị mà lay động như một lời thề thiêng liêng. Mẹ không dùng những câu to lớn về lý tưởng, về hy sinh; mẹ chỉ dùng trái tim của một người mẹ – để nói lên cái giá của tự do.

Với mẹ, mất mát không chỉ nằm trên giấy. Nó là những bữa cơm thiếu vắng tiếng con, là chiếc võng không còn ai nằm, là tiếng mõ chùa buổi chiều làm mẹ se thắt ngực. Nhưng chưa từng có một ngày nào mẹ ngừng tin rằng sự hy sinh ấy là đúng đắn.

Khi đất nước giành được hòa bình, mẹ đã hơn tám mươi tuổi. Những đứa con mẹ yêu thương giờ chỉ còn trong những bức ảnh đen trắng. Con cháu, bà con, rồi chính quyền địa phương ai cũng thương mẹ, xem mẹ là ngọn đèn soi sáng cả một thế hệ.

Năm 1994, Nhà nước phong tặng cho mẹ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhưng khi nghe tin, mẹ chỉ mỉm cười hiền:

“Tôi chỉ là người sinh ra tụi nó. Anh hùng là mấy đứa đã nằm xuống.”

Hình ảnh mẹ Thứ – người mẹ đã dâng hiến cả cuộc đời, cả máu thịt cho quê hương – trở thành biểu tượng cho tinh thần bất khuất của phụ nữ Việt Nam trong thời chiến. Một tượng đài lớn được dựng tại Quảng Nam để tưởng nhớ mẹ và hàng triệu bà mẹ Việt Nam anh hùng khác. Nhưng hơn cả tượng đài bằng đá, người dân nói rằng:

“Tượng đài lớn nhất của mẹ nằm trong lòng mỗi người Việt.”

Ngày nay, khi cuộc sống đã yên bình, chúng tôi – những thế hệ sinh ra sau chiến tranh – có thể chưa từng biết đến bom rơi đạn nổ, nhưng chỉ cần đọc câu chuyện của mẹ, lòng lại trào dâng niềm biết ơn sâu sắc. Những trang lịch sử không chỉ được viết bằng chiến công của người lính, mà còn bằng nước mắt của những người mẹ tiễn con trong thầm lặng.

Mẹ Thứ đã ra đi năm 2010, hưởng thọ 106 tuổi. Nhưng câu chuyện của mẹ vẫn còn đó, như một ngọn lửa âm ỉ truyền qua nhiều thế hệ:

Tự do hôm nay không phải tự nhiên mà có.
Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng cả máu và nước mắt của những người như mẹ.

Và trách nhiệm của chúng ta – thế hệ sống trong hòa bình – là giữ lấy ngọn lửa ấy, sống xứng đáng với sự hy sinh của những người đã ngã xuống. Cuộc đời mẹ Nguyễn Thị Thứ là một bản anh hùng ca bất tận. Mẹ không viết nên trang sử bằng bút mực, mà viết bằng trái tim, nước mắt và sự hy sinh thầm lặng.
Nhắc đến mẹ, ta nhắc đến hình ảnh người phụ nữ Việt Nam kiên cường, giàu đức hy sinh – “yếu mềm mà bất khuất”, giản dị mà vĩ đại. Tấm gương của mẹ sẽ mãi trường tồn, nuôi dưỡng tâm hồn các thế hệ Việt Nam hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn