Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Nguyễn Thị Thứ – Người mẹ mang cả nỗi đau của một dân tộc

Bùi Thị Phương Khánh

Đà Nẵng14/08/2026xã Việt Khê (xã Việt Khê)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Mẹ Nguyễn Thị Thứ – Người mẹ mang cả nỗi đau của một dân tộc

Mẹ Nguyễn Thị Thứ – Người mẹ mang cả nỗi đau của một dân tộc

Có những người mẹ trong chiến tranh không chỉ tiễn một người con ra trận. Họ tiễn lần lượt những người con mình yêu thương nhất, rồi lặng lẽ đứng lại giữa quê nhà, mang theo nỗi nhớ và sự mất mát cho đến cuối cuộc đời.

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ là một người mẹ như thế.

Mẹ sinh năm 1904 tại vùng đất Quảng Nam. Cuộc đời mẹ trải qua gần như trọn một thế kỷ, trong đó có những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh. Mẹ có 9 người con trai, 1 người con rể và 2 người cháu ngoại là liệt sĩ. Sự hy sinh của gia đình mẹ đã trở thành một trong những câu chuyện tiêu biểu về sự mất mát của những gia đình Việt Nam trong chiến tranh.

image.png

Những người con của mẹ lần lượt lên đường.

Có người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người trở thành cán bộ, chiến sĩ, hoạt động giữa vùng chiến sự. Có người hy sinh khi cuộc chiến vẫn còn khốc liệt, và có người ngã xuống ngay trong những ngày cuối cùng trước khi đất nước hoàn toàn thống nhất.

Mẹ đã tiễn các con đi như biết bao người mẹ Việt Nam khác.

Nhưng khác với những gia đình có thể chờ một ngày con trở về, mẹ phải đối diện với những tin dữ nối tiếp nhau.

Mỗi lần một người con ra đi là một lần mái nhà vắng thêm một bóng người.

Mỗi lần nhận tin con hy sinh là một lần trái tim người mẹ chịu thêm một vết thương.

Chiến tranh không chỉ lấy đi những người lính ngoài mặt trận. Chiến tranh còn lấy đi những người con của các bà mẹ ở hậu phương.

Có những người mẹ không cầm súng, không trực tiếp bước vào chiến trường, nhưng sự hy sinh của họ cũng âm thầm và dai dẳng không kém.

Mẹ Thứ đã sống qua những năm tháng như thế.

Điều khiến câu chuyện về mẹ trở nên đặc biệt là số người thân trong gia đình đã hy sinh quá lớn. Chồng, 9 người con trai, 1 người con rể và 2 người cháu ngoại của mẹ đều được ghi nhận là những người đã hy sinh vì đất nước.

Một gia đình mất đi từng ấy người.

Một người mẹ phải mang trong lòng từng ấy nỗi nhớ.

Có lẽ không một lời nào có thể diễn tả đầy đủ nỗi đau ấy.

Nhưng mẹ vẫn sống.

Mẹ sống để nhớ về những người đã khuất.

Sống để chứng kiến ngày đất nước hòa bình.

Và sống để kể cho thế hệ sau biết rằng phía sau mỗi chiến thắng là những mất mát mà đôi khi không thể nào đo đếm được.

Sau khi đất nước thống nhất, câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Thứ trở thành biểu tượng của sự hy sinh của những người mẹ Việt Nam trong chiến tranh. Mẹ được phong tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.

Hình ảnh của mẹ sau này trở thành nguyên mẫu để xây dựng Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại Quảng Nam – một công trình tưởng niệm những người mẹ đã hiến dâng những người thân yêu nhất cho Tổ quốc.

Nhìn vào tượng đài người mẹ hôm nay, người ta có thể thấy hình bóng của biết bao bà mẹ Việt Nam.

Những người mẹ đã từng đứng bên cổng làng tiễn con.

Những người mẹ từng ngóng một lá thư từ chiến trường.

Những người mẹ từng thức trắng đêm khi nghe tin bom đạn.

Và những người mẹ cuối cùng phải học cách sống tiếp với một khoảng trống không bao giờ có thể lấp đầy.

Mẹ Nguyễn Thị Thứ qua đời năm 2010, hưởng thọ 106 tuổi. Mẹ đã đi qua chiến tranh, đi qua những năm tháng đất nước chia cắt và cuối cùng được nhìn thấy quê hương trong ngày hòa bình.

Nhưng có lẽ, đối với một người mẹ như mẹ Thứ, hòa bình không bao giờ có nghĩa là quên đi chiến tranh.

Bởi trong những ngày đất nước thanh bình, ký ức về những người con đã hy sinh vẫn luôn ở lại.

Hôm nay, chúng ta được sống trong một đất nước hòa bình. Những người trẻ có thể học tập, làm việc, yêu thương và theo đuổi ước mơ của mình mà không phải nghe tiếng bom đạn mỗi ngày.

Nhưng phía sau cuộc sống bình yên ấy là những người đã không còn cơ hội trở về.

Và phía sau mỗi người lính đã hy sinh là một gia đình đã chờ đợi.

Phía sau những gia đình ấy là những người mẹ.

Mẹ Nguyễn Thị Thứ đã trở thành biểu tượng cho những người mẹ Việt Nam đã âm thầm chịu đựng những mất mát lớn lao nhất mà chiến tranh để lại.

Nếu những người lính đã hy sinh tuổi trẻ nơi chiến trường, thì những người mẹ đã dành phần đời còn lại để mang nỗi nhớ về họ.

Đó là một sự hy sinh không có tiếng súng.

Không có chiến công được ghi trên chiến trường.

Nhưng lại là một phần không thể thiếu của lịch sử dân tộc.

Xin được cúi đầu trước Mẹ Nguyễn Thị Thứ.

Xin được tri ân những người mẹ đã tiễn con ra trận và mãi mãi không được đón con trở về.

Và xin thế hệ hôm nay luôn nhớ rằng: hòa bình mà chúng ta đang có không tự nhiên mà đến. Đằng sau hai chữ bình yên là tuổi trẻ của biết bao người đã nằm lại, là nước mắt của biết bao gia đình và là những người mẹ đã dành cả cuộc đời để chờ đợi những người con không bao giờ trở về.

Mẹ Thứ đã đi xa, nhưng hình bóng người mẹ vẫn còn đó – trong từng nén hương, trong những trang sử và trong lời nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết trân trọng hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn