Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ NGUYỄN THỊ THỨ - NGƯỜI MẸ ÔM CẢ NON SÔNG VÀO LÒNG

MẸ NGUYỄN THỊ THỨ - NGƯỜI MẸ ÔM CẢ NON SÔNG VÀO LÒNG

Nghệ An05/07/2026Vũ Thị Thuỳ Dung (Trường mầm non Diễn Vạn - Xã Đức Châu - Tỉnh Nghệ An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người mẹ sinh ra những người con. Có những người mẹ sinh ra những anh hùng. Và cũng có những người mẹ đã hiến dâng gần như tất cả những gì quý giá nhất của cuộc đời mình cho Tổ quốc.

Giữa những ngày tháng Bảy – tháng của tri ân và tưởng nhớ – tôi có dịp tìm hiểu về cuộc đời của Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ. Càng đọc, càng lắng nghe những câu chuyện về Mẹ, tôi càng hiểu rằng có những nỗi đau không thể diễn tả bằng lời, nhưng cũng có những sự hy sinh khiến cả dân tộc phải cúi đầu biết ơn.

Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh ra trên mảnh đất Quảng Nam giàu truyền thống yêu nước. Cuộc đời Mẹ vốn cũng như bao người phụ nữ Việt Nam khác: cần cù, chịu thương chịu khó, quanh năm gắn bó với ruộng đồng và gia đình. Mẹ không cầm súng, không trực tiếp ra chiến trường. Nhưng chiến tranh đã bước vào ngôi nhà nhỏ của Mẹ, lấy đi lần lượt những người thân yêu nhất.

Người con trai đầu tiên của Mẹ lên đường khi đất nước còn chìm trong khói lửa. Ngày tiễn con, Mẹ chỉ dặn: "Con đi giữ nước, đừng lo cho mẹ." Câu nói ấy nghe thật bình dị, nhưng chứa đựng biết bao yêu thương và sự hy sinh của một người mẹ Việt Nam.

Rồi người con thứ hai, thứ ba... lần lượt nối bước anh mình. Trong trái tim của những người con ấy có tình yêu gia đình, nhưng lớn hơn là tình yêu Tổ quốc. Và trong trái tim của Mẹ, nỗi nhớ con luôn song hành với niềm tin rằng các con đang chiến đấu vì độc lập, tự do. Thế nhưng chiến tranh vốn khốc liệt. Tin báo tử lần lượt được gửi về. Một người con ngã xuống... Rồi người thứ hai...Người thứ ba...

Đến khi chiến tranh kết thúc, Mẹ đã mất 9 người con trai, 1 người con rể và 2 người cháu ngoại. Mỗi tờ giấy báo tử là một nhát cắt vào trái tim người mẹ. Mỗi lần tiễn con đi là một lần Mẹ phải giấu nước mắt để động viên những người ở lại tiếp tục lên đường.

Có người từng hỏi: "Điều gì đã giúp Mẹ vượt qua những mất mát quá lớn ấy?" Có lẽ câu trả lời nằm trong chính phẩm chất của người phụ nữ Việt Nam. Mẹ hiểu rằng, nếu ai cũng giữ con ở lại thì ai sẽ ra trận? Nếu ai cũng sợ mất mát thì ai sẽ bảo vệ Tổ quốc? Chính suy nghĩ giản dị mà lớn lao ấy đã làm nên sự vĩ đại của Mẹ.

Có những đêm, khi ngôi nhà chỉ còn tiếng gió và tiếng côn trùng, Mẹ ngồi lặng lẽ bên ngọn đèn dầu, nhìn lên bàn thờ nơi đặt di ảnh các con. Mỗi bức ảnh là một khuôn mặt trẻ trung, một nụ cười chưa kịp già đi theo năm tháng. Người mẹ nào cũng mong con trở về. Nhưng với Mẹ Thứ, điều mong mỏi ấy mãi mãi không thành hiện thực. Thế nhưng, Mẹ chưa bao giờ oán trách. Mẹ biến nỗi đau thành sức mạnh, biến mất mát riêng thành niềm tin chung vào ngày đất nước hòa bình. Ngày đất nước thống nhất, cờ đỏ sao vàng tung bay trên khắp mọi miền Tổ quốc. Nhân dân hân hoan trong niềm vui chiến thắng. Riêng Mẹ, niềm vui ấy xen lẫn khoảng trống không gì có thể bù đắp. Những người con của Mẹ đã không còn để chứng kiến ngày đất nước độc lập. Nhưng có lẽ, ở một nơi nào đó, các anh đã mỉm cười. Bởi điều họ đã hy sinh cả tuổi xuân để bảo vệ cuối cùng cũng trở thành hiện thực.

Ngày nay, trên quê hương Quảng Nam, Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng được xây dựng uy nghi giữa núi đồi. Hình tượng người mẹ dang rộng vòng tay ôm lấy đất nước như muốn chở che cho tất cả những người con Việt Nam. Nguyên mẫu của tượng đài ấy chính là Mẹ Nguyễn Thị Thứ.

Mỗi lần nhìn bức tượng ấy, tôi không chỉ thấy hình ảnh của riêng Mẹ Thứ, mà còn thấy hàng chục nghìn Bà mẹ Việt Nam Anh hùng trên khắp đất nước – những người mẹ đã lặng lẽ hiến dâng những điều quý giá nhất mà không bao giờ đòi hỏi sự đền đáp.

Là một đoàn viên thanh niên sinh ra trong hòa bình, tôi chưa từng biết đến tiếng bom rơi hay những ngày đói rét của chiến tranh. Nhưng qua câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Thứ, tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương và nước mắt. Nếu các con của Mẹ đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc, thì thế hệ chúng tôi phải dùng tri thức, bản lĩnh và khát vọng để xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh. Biết ơn không chỉ là những nén hương trong ngày 27 tháng 7 hay những bó hoa trong các dịp lễ. Biết ơn còn là sống tử tế, học tập chăm chỉ, lao động sáng tạo và cống hiến hết mình cho cộng đồng. Đó là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã ngã xuống và những người mẹ đã âm thầm chịu đựng nỗi đau chiến tranh.

Có người từng nói: "Không có tượng đài nào cao hơn trái tim của nhân dân." Quả thật, Mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ là nguyên mẫu của một tượng đài bằng đá. Mẹ đã trở thành tượng đài bất tử trong lòng dân tộc Việt Nam – biểu tượng của tình mẫu tử, của lòng yêu nước và của sự hy sinh cao cả.

Khép lại câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Thứ, trong tôi vẫn vang lên một suy nghĩ: chiến tranh đã lùi xa, nhưng những người mẹ như Mẹ sẽ mãi là ngọn lửa soi sáng cho các thế hệ hôm nay và mai sau. Là tuổi trẻ Việt Nam, chúng ta không được phép quên những người mẹ đã âm thầm tiễn chồng, tiễn con ra trận, để rồi lặng lẽ ôm nỗi đau suốt cuộc đời. Chúng ta càng phải sống có lý tưởng, có trách nhiệm, biết yêu quê hương, đất nước và trân trọng hòa bình Để mỗi bước chân trên mảnh đất thanh bình hôm nay đều là lời tri ân gửi đến Mẹ Nguyễn Thị Thứ và hàng vạn Bà mẹ Việt Nam Anh hùng trên khắp mọi miền Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MẸ NGUYỄN THỊ THỨ - NGƯỜI MẸ ÔM CẢ NON SÔNG VÀO LÒNG | Câu chuyện thời hoa lửa