MẸ NGUYỄN THỊ THỨ – NGƯỜI MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG VỚI TẤM LÒNG HY SINH CAO CẢ
MẸ NGUYỄN THỊ THỨ – NGƯỜI MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG VỚI TẤM LÒNG HY SINH CAO CẢ
Kính thưa các đồng chí!
Trong suốt chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, có biết bao tấm gương sáng ngời đã làm nên sức mạnh bất diệt của đất nước ta. Bên cạnh những người chiến sĩ trực tiếp xông pha nơi chiến trường, có một lực lượng thầm lặng nhưng vô cùng vĩ đại, đó là những người mẹ Việt Nam. Chính các mẹ là điểm tựa tinh thần, là nguồn sức mạnh bền bỉ, là hậu phương lớn lao tiếp sức cho tiền tuyến lớn. Trong số những người mẹ anh hùng ấy, Mẹ Nguyễn Thị Thứ – người con của quê hương Quảng Nam – đã trở thành biểu tượng thiêng liêng của lòng yêu nước, của đức hy sinh và tình mẫu tử cao cả.
Nhắc đến Mẹ Nguyễn Thị Thứ là nhắc đến một cuộc đời chất chứa những mất mát không gì bù đắp được. Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, mẹ đã phải tiễn đưa những người con, người cháu thân yêu nhất của mình ra trận. Rồi lần lượt, mẹ nhận về những tin đau xót, những giấy báo tử, những nén nhang lạnh lẽo thay cho tiếng gọi thân thương của con. Nỗi đau mất con đối với một người mẹ đã là nỗi đau thấu tận tim gan, nhưng ở mẹ Nguyễn Thị Thứ, nỗi đau ấy không làm mẹ gục ngã. Trái lại, mẹ đã biến đau thương thành sức mạnh, biến nước mắt thành ý chí, biến tình yêu con thành tình yêu Tổ quốc rộng lớn.
Có những đêm dài, trong căn nhà nhỏ nơi quê hương Quảng Nam, mẹ lặng lẽ ngồi bên ngọn đèn khuya, nhìn về phía xa xăm mà nhớ con, thương con đến quặn lòng. Nhưng trong sâu thẳm trái tim người mẹ ấy vẫn luôn cháy sáng một niềm tin son sắt: đất nước nhất định sẽ độc lập, dân tộc nhất định sẽ tự do, rồi một ngày hòa bình sẽ trở về trên từng mái nhà, từng cánh đồng, từng con đường quê hương. Chính niềm tin ấy đã nâng đỡ mẹ đi qua bao tháng năm tàn khốc nhất của chiến tranh.
Mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ là một người mẹ của riêng gia đình mình. Mẹ đã hóa thân thành người mẹ chung của dân tộc, thành biểu tượng của hàng triệu bà mẹ Việt Nam đã âm thầm hiến dâng những gì quý giá nhất cho đất nước. Hình ảnh người mẹ tóc bạc, dáng gầy, đôi mắt sâu thẳm vì chờ đợi, vì thương nhớ, nhưng vẫn kiên cường tiễn con ra trận, vẫn động viên con lên đường vì nghĩa lớn, đã trở thành một hình ảnh thiêng liêng trong trái tim nhân dân cả nước. Ở mẹ, người ta nhìn thấy vẻ đẹp cao quý của tình mẫu tử; ở mẹ, người ta còn nhìn thấy tầm vóc lớn lao của lòng yêu nước Việt Nam. Cuộc đời mẹ là một bản hùng ca lặng thầm mà lay động lòng người. Không có những chiến công vang dội trên chiến trường, không có tiếng súng hay bom đạn, nhưng chính sự hy sinh của mẹ đã góp phần làm nên chiến thắng chung của dân tộc. Bởi sau mỗi người chiến sĩ ngã xuống nơi chiến trường là một người mẹ đã hiến dâng máu thịt của mình cho Tổ quốc. Mỗi tấm giấy báo tử là một vết cắt trong tim mẹ, nhưng cũng là một dấu son ghi vào lịch sử nước nhà. Và chính từ những hy sinh lớn lao ấy, đất nước ta mới có được ngày hòa bình hôm nay.
Điều làm nên vẻ đẹp bất tử của Mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ là nỗi đau mẹ đã trải qua, mà còn là nghị lực phi thường và phẩm chất cao đẹp của mẹ. Mẹ không than khóc cho riêng mình, không giữ con cho riêng mình, mà lặng lẽ đặt con mình trong vòng tay lớn của Tổ quốc. Mẹ hiểu rằng, trong những năm tháng đất nước lâm nguy, mỗi người con ra đi là một ngọn lửa góp phần thắp sáng độc lập, mỗi giọt máu đổ xuống là một mầm xanh cho ngày mai. Chính vì thế, mẹ đã chấp nhận mọi mất mát bằng một tình yêu đất nước lớn hơn tình riêng. Nhắc đến mẹ, chúng ta không thể không nghẹn ngào trước sự hy sinh quá lớn lao mà mẹ đã dành cho Tổ quốc. Có những mất mát trong chiến tranh đã hóa thành vết hằn không thể xóa trong lòng người ở lại. Nhưng cũng chính từ những vết thương ấy, dân tộc Việt Nam lại càng thêm sáng ngời phẩm giá, càng thêm bền gan, bền chí trên con đường giành độc lập và bảo vệ non sông. Mẹ Nguyễn Thị Thứ chính là một trong những minh chứng sống động nhất cho chân lý ấy.
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, khi chúng ta được sống trong độc lập, được học tập, lao động và mơ ước trong bình yên, mỗi người càng phải cúi đầu tri ân những bà mẹ như mẹ Nguyễn Thị Thứ. Bởi hòa bình không tự nhiên mà có. Hòa bình hôm nay được đổi bằng máu xương của biết bao người con ưu tú, bằng nước mắt của biết bao người mẹ anh hùng, bằng cả một thời tuổi trẻ không tiếc thân mình vì Tổ quốc.
Đối với thế hệ trẻ, câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ không chỉ là một bài học lịch sử, mà còn là một bài học sâu sắc về đạo lý làm người. Đó là bài học về lòng biết ơn, về trách nhiệm với quá khứ, về ý thức gìn giữ thành quả cách mạng mà cha anh đã đánh đổi bằng cả cuộc đời. Mỗi đoàn viên, thanh niên hôm nay cần tự hỏi mình: chúng ta sẽ sống ra sao để xứng đáng với những hy sinh ấy? Chúng ta sẽ làm gì để đền đáp công ơn các mẹ, các anh hùng liệt sĩ, những người đã ngã xuống cho Tổ quốc trường tồn?
Câu trả lời ấy không nằm ở những điều lớn lao xa vời, mà bắt đầu từ chính những việc làm thiết thực mỗi ngày: học tập chăm chỉ hơn, sống trách nhiệm hơn, yêu thương hơn, cống hiến nhiều hơn, giữ gìn truyền thống dân tộc và lan tỏa những giá trị tốt đẹp đến cộng đồng. Đó cũng chính là cách tuổi trẻ hôm nay tiếp nối ngọn lửa từ những thế hệ đi trước.
Hưởng ứng cuộc vận động “Những câu chuyện thời hoa lửa”, chúng ta hãy kể lại câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Thứ bằng tất cả sự trân trọng và biết ơn sâu sắc nhất. Hãy để hình ảnh người mẹ anh hùng ấy sống mãi trong từng lời kể, từng trang viết, từng thước phim, từng sản phẩm truyền thông của tuổi trẻ. Để mỗi người khi nghe đến tên mẹ đều cúi đầu thành kính, và trong tim mình lại bừng lên niềm tự hào về Tổ quốc Việt Nam anh hùng. Mẹ Nguyễn Thị Thứ đã đi xa, nhưng tên tuổi và tấm gương hy sinh của mẹ sẽ còn ở lại mãi với non sông đất nước. Mẹ là ngọn đèn sáng trong đêm dài chiến tranh, là biểu tượng bất tử của lòng yêu nước Việt Nam, là niềm tự hào của quê hương Quảng Nam và của cả dân tộc. Nhắc đến mẹ, chúng ta càng thấm thía hơn giá trị của hòa bình, càng biết quý trọng cuộc sống hôm nay, và càng tự nhủ phải sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống, những người mẹ đã hiến dâng tất cả cho Tổ quốc thân yêu.
Xin trân trọng cảm ơn các đồng chí!



