MẸ NGUYỄN THỊ THỨ NHỮNG BỮA CƠM CÒN VƯƠNG KHÓI NHỚ
Vào một ngày đang dạo chơi trên các trang mạng xã hội, tôi chợt thấy tim mình thắt lại khi chạm đến bài đăng một bức tranh tái hiện lại bữa cơm của mẹ Nguyễn Thị Thứ. Trong tranh, mẹ ngồi một mình bên mâm cơm với 9 bát cơm trống cùng 9 ngọn nến, nhưng xung quanh là linh hồn của 9 người con trai - qua ngòi bút của người hoạ sĩ được trở về bên mẹ. Hoá ra, hoà bình của chúng ta ngày hôm nay lại đánh đổi bằng xương máu của ông cha và nỗi xót xa tận cùng của những người mẹ mòn mỏi chờ mong con về tro
Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh năm 1904, tại xóm Rừng (thôn Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn, Quảng Nam); mẹ mất vào ngày 10-12-2010 tại TP. Đà Nẵng, đại thọ 106 tuổi. Mẹ sống trong một căn nhà tranh mộc mạc đơn sơ. Những người đến thăm mẹ, nhìn lên bức tường liền nhìn thấy 12 tấm bằng Tổ quốc ghi công, trong đó có 9 tấm bằng ghi tên 9 người con trai của mẹ, 3 tấm bằng còn lại là của người con rể cùng 2 cháu gái của bà. Vào những dịp lễ đặc biệt, người đến thăm thường thấy mẹ lo hương khói trong nhà cho các anh và cháu, rồi dọn mâm cơm với 9 bát trống và 9 ngọn nến, mong các anh về dùng một bữa cơm với mẹ. Sự mất mát đau thương ấy dẫu có dùng lệ để viết nên trang cũng chẳng bao giờ tả hết được.
Tiễn con đi trong hình hài lành lặn, ngày con về đã hoá bóng dáng non sông. Mẹ Thứ đã lần lượt nhận được 9 giấy báo tử của các con mình. Thế nhưng, khi một cựu chiến binh Hàn Quốc đến nhà thăm và hỏi mẹ rằng: “Thưa bà, với quan niệm người Á Đông, con cái là phúc lộc, là tài sản. Khi người con thứ tư, thứ năm tử trận, tại sao bà vẫn tiếp tục động viên những người con khác ra mặt trận?", câu trả lời của bà đã khiến biết bao người phải thán phục vô ngần. Bà điềm tĩnh đáp: "Ở nước tôi, Cụ Hồ đã dạy là “Không có gì quý hơn độc lập tự do” nên cứ là người Việt Nam, trong đó có các con, các cháu tôi đều sẵn sàng chiến đấu, hy sinh để giành lấy độc lập, tự do. Nếu còn chiến tranh, các con tôi, rồi cháu tôi vẫn sẽ tiếp tục ra trận để giành độc lập, tự do, bình yên mà hôm nay chúng tôi đang hưởng." Nén chặt nỗi đau mất con vào sâu tận tâm can, người mẹ tiễn các con đi trong niềm tin rằng các anh sẽ hoàn thành sứ mệnh thiêng liêng của mình với đất nước để trở về với mẹ. Đớn đau thay, xót xa thay, mẹ chỉ có thể đón các anh về trong miền kí ức.
Tôi chợt nhớ đến câu hát trong ca khúc “Nỗi đau giữa hoà bình”:
“Người mẹ ấy tìm con, giữa tiếng reo dân tộc
Người vợ ấy tìm chồng giữa đám đông
Hoà bình đến rồi sao anh vẫn chưa trở về
Giữa tiếng cười, mình mẹ rơi nước mắt
...
Hoà bình đến rồi sao những đứa con của tôi
Còn ngủ mãi, giữa chiến trường thôi.”
Vào những ngày kỉ niệm như 30/4 hay 2/9, trong niềm hân hoan của đất nước tận hưởng hoà bình và tự do, xin các bạn trẻ hãy dành thời gian để tưởng nhớ về các vị anh hùng của dân tộc, những người đã dùng máu để viết nên những tháng ngày ấm no, hạnh phúc của các bạn hôm nay. Và hơn hết, mong rằng sẽ có thêm nhiều người trẻ tìm hiểu, lắng nghe câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ, đồng thời bày tỏ tấm lòng thành kính và biết ơn gửi đến mẹ và các anh đã anh dũng hi sinh. Chân thành cảm ơn các bạn độc giả.
Thân ái.



