Mẹ Nguyễn Thị Thứ – Nỗi đau hóa bất tử
Bên dòng sông Thu Bồn hiền hòa, có một người mẹ đã ngồi đó suốt cả cuộc đời để chờ những đứa con không bao giờ trở lại. Mẹ là Nguyễn Thị Thứ – người mẹ của chín người con trai và một người con rể, tất cả đều khoác ba lô lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.
Mẹ sinh họ, nuôi họ khôn lớn giữa những tháng ngày bom đạn, rồi lại tiễn họ ra chiến trường. Người con đầu ngã xuống, rồi người con thứ, thứ ba… Lần lượt từng đứa, từng đứa một, hy sinh trên khắp các mặt trận. Khi hòa bình lập lại, mẹ chỉ còn một mình trong căn nhà nhỏ, bên chiếc võng không, bên mâm cơm thiếu mười cái bát. Người ta hỏi: “Mẹ có khóc không?” Mẹ lặng lẽ: “Không khóc được nữa, nước mắt đã cạn từ lâu. Nhưng mẹ tự hào vì các con.”
Mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ là nỗi đau mà còn là bức tượng đài về lòng yêu nước và sức chịu đựng phi thường của người phụ nữ Việt Nam. Mẹ đã được phong tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” – phần thưởng cao quý cho một tấm lòng không gì cân đong được. Hình ảnh mẹ ngồi lặng trước thềm, mắt hướng về phương xa, đã in sâu vào ký ức dân tộc. Mặc dù mẹ ra đi năm 2010, nhưng mẹ còn mãi trong từng nhịp thở của đất nước. Qua mẹ, chúng con hiểu thế nào là sự hy sinh cao cả, thế nào là bất tử.



