Bài viết

MẸ NGUYỄN THỊ THỨ — Nỗi Đau Hóa Bất Tử —

Có những nỗi đau không thể đong đếm bằng nước mắt. Có những hy sinh lớn đến mức khi nhắc lại, lòng người vẫn nghẹn đi giữa thời bình. Trong hàng triệu bà mẹ Việt Nam đã dâng hiến tuổi xuân, hạnh phúc và cả máu thịt của mình cho Tổ quốc, mẹ Nguyễn Thị Thứ hiện lên như một tượng đài bất tử của lòng yêu nước và đức hy sinh. Cuộc đời mẹ là thiên anh hùng ca được viết bằng máu,

Tây Ninh02/07/2026Hoàng Thụy Hồng Tươi. (ĐOÀN THANH NIÊN XÃ TẦM VU)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những nỗi đau không thể đong đếm bằng nước mắt. Có những hy sinh lớn đến mức khi nhắc lại, lòng người vẫn nghẹn đi giữa thời bình. Trong hàng triệu bà mẹ Việt Nam đã dâng hiến tuổi xuân, hạnh phúc và cả máu thịt của mình cho Tổ quốc, mẹ Nguyễn Thị Thứ hiện lên như một tượng đài bất tử của lòng yêu nước và đức hy sinh. Cuộc đời mẹ là thiên anh hùng ca được viết bằng máu, nước mắt và sự mất mát đến tận cùng của một người mẹ Việt Nam trong chiến tranh. Chín người con trai, một con rể và hai cháu ngoại lần lượt ngã xuống vì độc lập dân tộc. Mười hai sinh mạng từ cùng một mái nhà đã hòa vào đất nước. (Ảnh: Mẹ Nguyễn Thị Thứ) Đó không chỉ là nỗi đau của riêng mẹ, mà còn là vết thương của cả dân tộc Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

​Sinh ra trên mảnh đất Quảng Nam đầy nắng gió, mẹ Nguyễn Thị Thứ lớn lên trong cảnh nghèo khó của người nông dân lam lũ. Cuộc đời mẹ tưởng như chỉ quanh quẩn với ruộng đồng, bếp lửa và những đứa con thơ. Nhưng chiến tranh đã cướp đi tất cả những bình yên giản dị ấy. Khi đất nước chìm trong khói lửa, chồng và các con của mẹ lần lượt lên đường ra trận. Có lẽ với bất kì người mẹ nào, khoảnh khắc tiễn con đi cũng đau như xé lòng. Thế nhưng mẹ không níu giữ. Mẹ lặng lẽ buộc khăn cho con, dặn dò trong nghẹn ngào rồi nhìn bóng các anh khuất sau lũy tre làng. Có người đi rồi mãi mãi không trở về.

​Nỗi đau bắt đầu dồn dập đổ xuống cuộc đời mẹ. Người con thứ ba hy sinh, chưa đầy mười ngày sau người con thứ tư cũng ngã xuống. Rồi tiếp đó là người con thứ năm, thứ sáu,... Những tờ giấy báo tin tử lạnh lẽo liên tục được gửi về căn nhà nhỏ. Mỗi lần nghe tiếng chân người đưa tin ngoài ngõ, tim mẹ lại thắt lại trong sợ hãi. Nhưng điều đau đớn nhất có lẽ là mẹ không có cơ hội được nhìn mặt con lần cuối. Có người nằm lại nơi chiến trường xa xôi, có người tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp sống trọn thanh xuân. Người mẹ già ấy chỉ biết ôm di ảnh con vào lòng mà khóc trong đêm tối.

​Đọc về cuộc đời mẹ, tôi ám ảnh nhất là hình ảnh mái nhà đầy di ảnh liệt sĩ. Chín tấm bằng Tổ quốc ghi công treo kín vách, bên dưới là bát hương nghi ngút khói. Một người mẹ bình thường phải chịu đựng quá nhiều mất mát. Mỗi đứa con đều là máu thịt mẹ mang nặng đẻ đau suốt chín tháng mười ngày, là tiếng cười, là niềm hy vọng của cả cuộc đời. Vậy mà chiến tranh đã cướp đi tất cả. Có lẽ không có ngôn từ nào diễn tả hết nỗi cô độc của mẹ, khi tuổi già đến mà những người con thân yêu đều không còn nữa.

​Không chỉ mất con, mẹ còn mất cả con rể và hai cháu ngoại. Chiến tranh như một cơn bão tàn nhẫn cuốn sạch hạnh phúc gia đình mẹ. Thế nhưng điều khiến tôi xúc động nhất chính là mẹ chưa bao giờ gục ngã. Mẹ biến đau thương thành sức mạnh để tiếp tục nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực cho cách mạng. Ngôi nhà nhỏ của mẹ trở thành nơi che chở cho chiến sĩ giữa những đợt càn quét nguy hiểm. Trong khi bom đạn có thể cướp đi tính mạng bất cứ lúc nào, mẹ vẫn âm thầm đào hầm bí mật, nấu cơm, khâu áo cho bộ đội. Mẹ giống như ngọn lửa âm thầm cháy giữa chiến tranh, nhỏ bé nhưng kiên cường và không bao giờ tắt.

​Tôi đặc biệt xúc động trước câu nói của mẹ: “Không có gì quý hơn độc lập, tự do. Còn giặc thì còn đi.” Một người mẹ đã mất gần như tất cả vẫn đặt Tổ quốc lên trên nỗi đau riêng của mình. Điều đó cho tôi hiểu rằng lòng yêu nước của thế hệ đi trước lớn lao đến nhường nào. Họ chấp nhận hy sinh hạnh phúc cá nhân để đất nước được hòa bình, để thế hệ hôm nay được sống trong yên ổn.

​Ngày nay, khi được sống trong hòa bình, ngồi trong lớp học sáng đèn, tôi càng thấm thía sự hy sinh to lớn ấy. Hòa bình mà chúng ta có hôm nay không tự nhiên mà đến. Đó là kết quả của biết bao máu xương, nước mắt và cả tuổi xuân của những người mẹ như MẸ NGUYỄN THỊ THỨ Vì vậy, thế hệ trẻ chúng ta cần biết trân trọng cuộc sống hiện tại, cố học tập, sống có trách nhiệm và yêu thương gia đình nhiều hơn. Đồng thời, chúng ta cũng biết ơn những anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống vì Tổ quốc.

​Cuộc đời mẹ Nguyễn Thị Thứ là biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng nỗi đau và sự hy sinh của mẹ vẫn còn mãi trong lòng dân tộc. Mỗi lần nhìn hình ảnh mẹ ngồi cúng giỗ cho những người con đã mất, tôi thấy sống mũi cay cay. Đó không chỉ là hình ảnh của riêng mẹ Thứ, mà còn là hình ảnh của hàng triệu bà mẹ Việt Nam trong chiến tranh. Các mẹ đã dùng cả cuộc đời mình để giữ gìn độc lập cho đất nước. Và có lẽ, điều thiêng liêng nhất mà thế hệ hôm nay có thể làm chính là sống thật tốt, để sự hy sinh ấy không bao giờ trở nên vô nghĩa.

​• Nguồn thông tin: Báo Quân đội nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn