Bài viết

Mẹ Nguyễn Thị Thứ: Tượng đài của sự hi sinh

Câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ, người mẹ Quảng Nam có nhiều con cháu hi sinh cho Tổ quốc.

Phú Thọ02/07/2026Sưu tầm (Xã Đại Đình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Quảng Nam có một ngôi nhà và một cái tên khiến nhiều người khi nhắc đến đều lặng đi: Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ. Câu chuyện của mẹ không cần thêm một chi tiết tưởng tượng nào cũng đủ khiến trái tim người đọc nhói lên. Bởi trong lịch sử kháng chiến, có những mất mát lớn đến mức ta không thể đo bằng một câu văn đẹp. Mẹ Thứ được biết đến là người mẹ có chín người con, một con rể và hai cháu ngoại là liệt sĩ. Đó là những con số đã được nhắc lại trong nhiều tư liệu, nhưng phía sau mỗi con số là một gương mặt, một bữa cơm thiếu người, một lần tiễn biệt không biết có ngày gặp lại.

Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh năm 1904 tại Quảng Nam. Cuộc đời mẹ gắn với những năm tháng chiến tranh kéo dài qua nhiều thế hệ. Từ một người phụ nữ nông thôn, mẹ trở thành biểu tượng của hàng triệu bà mẹ Việt Nam đã lặng lẽ gánh phần đau thương nhất của đất nước. Các con của mẹ lần lượt tham gia kháng chiến và hi sinh. Điều làm câu chuyện của mẹ đặc biệt không phải là sự bi thương được kể cho nặng lòng, mà là sức chịu đựng gần như không thể hình dung của một người mẹ vẫn tiếp tục sống, tiếp tục tin, tiếp tục hướng về ngày đất nước thống nhất.

Năm 1994, Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng cho những người mẹ có nhiều thân nhân hi sinh vì Tổ quốc; mẹ Nguyễn Thị Thứ trở thành một trong những gương mặt tiêu biểu nhất. Tại Quảng Nam, Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng được xây dựng lấy nguyên mẫu từ mẹ, như một cách để ký ức riêng của một gia đình hóa thành ký ức chung của dân tộc. Khi đứng trước tượng đài ấy, người trẻ hôm nay không chỉ nhìn thấy đá và kiến trúc. Ta nhìn thấy dáng mẹ, dáng của sự chờ đợi, của mất mát và của một tình yêu nước không ồn ào.

Điều cần thận trọng khi kể về mẹ là không tự thêm những giọt nước mắt, những câu nói hay những cảnh chia tay không có nguồn. Sự thật đã đủ lớn. Mẹ không cần được làm cho 'bi kịch hơn' bằng tưởng tượng. Chỉ cần kể đúng rằng trong một gia đình Việt Nam đã có từng ấy người ra đi vì độc lập, ta đã có thể hiểu chiến tranh đã đi qua mỗi mái nhà như thế nào.

Điều mình học được từ câu chuyện này

Điều câu chuyện ấy nhắc mình là lòng yêu nước không phải lúc nào cũng bắt đầu bằng những điều rất lớn. Nó có thể bắt đầu từ việc học nghiêm túc hơn, làm công việc của mình tử tế hơn, biết cúi đầu trước những hi sinh đã có thật và biết đặt câu hỏi: mình đang dùng những ngày trẻ nhất của đời mình vào việc gì. Khi đọc lại lịch sử, người trẻ hôm nay không cần biến mình thành bản sao của quá khứ. Điều quan trọng hơn là giữ được tinh thần dấn thân, sự trung thực với sự thật và ý thức rằng độc lập, bình yên không tự nhiên mà có. Nhân vật trong câu chuyện này nhắc mình rằng biết ơn không chỉ là một cảm xúc trong ngày lễ. Biết ơn phải biến thành cách sống: không thờ ơ với lịch sử, không dễ dãi với thông tin sai, không xem sự hi sinh của người khác như điều hiển nhiên. Khi mỗi người trẻ làm tốt phần việc của mình, sự tri ân mới có hình hài cụ thể.

Kết lại, điều còn đọng lại không phải là những mỹ từ. Đó là một con người thật đã đi qua một giai đoạn thật của đất nước và để lại cho hôm nay một câu hỏi lặng lẽ. Chúng ta đang có nhiều điều kiện hơn thế hệ trước rất nhiều. Vậy trong những điều kiện ấy, ta sẽ sống thế nào để xứng đáng hơn với quá khứ?

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mẹ Nguyễn Thị Thứ: Tượng đài của sự hi sinh | Câu chuyện thời hoa lửa