MẸ NGUYỄN THỊ THỨ: TƯỢNG ĐÀI VĨ ĐẠI TỪ LÒNG ĐẤT QUẢNG NAM
Tên bài viết:
MẸ NGUYỄN THỊ THỨ: TƯỢNG ĐÀI VĨ ĐẠI TỪ LÒNG ĐẤT QUẢNG NAM
Nội dung:
Trong dòng chảy lịch sử nghìn năm của dân tộc, có những cái tên đã hóa thân thành hồn thiêng sông núi, trở thành biểu tượng bất tử cho đức hy sinh và lòng yêu nước. Mẹ Nguyễn Thị Thứ (1904 – 2010), người con của xóm nhỏ Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, chính là người mẹ như thế. Với 106 năm tuổi đời, mẹ không chỉ là một nhân chứng sống qua hai cuộc kháng chiến trường kỳ, mà cuộc đời mẹ còn là một bản hùng ca bi tráng nhất, kết tinh từ nỗi đau tột cùng và ý chí sắt đá của người phụ nữ Việt Nam.
Cuộc đời mẹ Thứ gắn liền với những chi tiết "hoa lửa" mà bất cứ ai nghe qua cũng phải nghẹn ngào. Quảng Nam – vùng đất "chưa mưa đà thấm" – những năm tháng chiến tranh là chiến trường khốc liệt nhất, nơi bom cày đạn xới mỗi ngày. Giữa cái nôi cách mạng ấy, mẹ Thứ đã âm thầm biến vườn nhà mình thành một hệ thống hầm bí mật. Ít ai biết rằng, dưới bóng tre xanh rì của gia đình mẹ, có đến 5 hầm bí mật nuôi giấu cán bộ, bộ đội và du kích. Đêm đêm, mẹ cùng con gái đầu là bà Lê Thị Trị thay phiên nhau canh gác. Chỉ cần một ánh đèn dầu đặt sai chỗ hay một tiếng động lạ, mẹ lại ra ám hiệu để các chiến sĩ dưới hầm kịp thời đối phó. Suốt mấy mươi năm, mẹ đã chia sẻ từng bát cơm, củ khoai, bảo vệ an toàn cho biết bao thế hệ cách mạng ngay dưới chân kẻ thù.
Thế nhưng, sự vĩ đại của mẹ Thứ không chỉ nằm ở những hoạt động bí mật, mà nằm ở sự hy sinh vô tiền khoáng hậu: 9 người con trai, 1 người con rể và 1 cháu ngoại của mẹ đã mãi mãi không trở về. Lịch sử không thể quên được nỗi đau chồng chất lên đôi vai gầy của người mẹ nhỏ bé ấy. Năm 1948, người con trai đầu ngã xuống. Rồi lần lượt, lần lượt những tin dữ bay về từ chiến trường. Có những năm mẹ nhận đến hai, ba tấm giấy báo tử. Đỉnh điểm là nỗi đau sau ngày giải phóng, khi niềm vui đất nước độc lập chưa kịp trọn vẹn, mẹ lại nhận thêm tin người con cuối cùng đã hy sinh. 11 người thân yêu nhất đã dâng hiến máu xương cho Tổ quốc. Những đêm dài mẹ thắp nến chờ con, mâm cơm luôn đặt thêm những chiếc bát trống cho những đứa con không về, đã trở thành hình ảnh lay động hàng triệu trái tim. Mẹ tiếp nhận nỗi đau bằng sự tĩnh lặng đến phi thường, bởi mẹ hiểu rằng: "Không có gì quý hơn độc lập, tự do".
Sau ngày hòa bình lập lại năm 1975, mẹ Thứ trở về với cuộc sống đời thường giản dị tại quê nhà Điện Thắng. Người mẹ anh hùng ấy vẫn giữ thói quen sống chân phương, mộc mạc, vui vầy bên con cháu và những người đồng chí năm xưa. Dù mang trên mình danh hiệu cao quý nhất, mẹ vẫn luôn khiêm nhường, coi sự hy sinh của mình cũng như bao bà mẹ khác trên dải đất miền Trung nắng gió. Đến những năm tháng cuối đời, dù trí nhớ có đôi chút giảm sút, nhưng hễ nhắc đến tên những người con, đôi mắt mẹ lại rưng rưng niềm tự hào. Mẹ chính là nguyên mẫu để Nhà nước xây dựng Tượng đài Bà mẹ Việt Nam Anh hùng tại tỉnh Quảng Nam – một biểu tượng vĩnh cửu về người mẹ vĩ đại của cả dân tộc.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ là một nhân vật lịch sử, mà là một "di sản tinh thần" vô giá. Cuộc đời mẹ dạy chúng ta về giá trị của sự hy sinh và lòng trung thành tuyệt đối với quê hương. Cảm nhận của bất kỳ ai khi đặt chân đến ngôi nhà của mẹ hay đứng trước tượng đài mẹ đều là sự thành kính, biết ơn sâu sắc. Mẹ đã ra đi vào cuối năm 2010, nhưng ngọn lửa yêu nước và đức hy sinh từ cuộc đời "thời hoa lửa" của mẹ vẫn mãi mãi tỏa sáng, là bài học đạo đức cao cả cho muôn đời sau.
Mẹ Nguyễn Thị Thứ — người mẹ của 11 liệt sĩ — sẽ mãi là đóa hoa sen thanh cao nhất, ngát hương nhất trong vườn hoa cách mạng Việt Nam.



