Bài viết

MẸ NGUYỄN THỊ TREO – DẤU LẶNG GIỮA TÍCH TƯỜNG

Quảng Trị02/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ NGUYỄN THỊ TREO – DẤU LẶNG GIỮA TÍCH TƯỜNG

Giữa vùng đất Tích Tường – Hải Lệ, thị xã Quảng Trị, nơi từng là chứng nhân của những năm tháng chiến tranh khốc liệt, có một người mẹ đã đi qua gần trọn thế kỷ XX bằng sự tảo tần, nhẫn nại và những mất mát không thể gọi tên. Mẹ là Nguyễn Thị Treo, sinh năm 1909 – một người mẹ Việt Nam bình dị nhưng mang trong mình chiều sâu của ký ức dân tộc.

Cuộc đời mẹ gắn liền với hai lần tiễn con ra trận và không bao giờ trở về. Người con trai Nguyễn Trí, Xã đội trưởng, đã hy sinh ngày 22/7/1967 trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Người con trai thứ hai, Nguyễn Thỉu, tiếp tục ngã xuống ngày 17/01/1969, để lại trong lòng mẹ nỗi đau chồng chất giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Hai người con, hai sự hy sinh nối tiếp, như những vết cắt sâu vào trái tim người mẹ. Nhưng mẹ Nguyễn Thị Treo đã không gục ngã. Mẹ vẫn ở lại quê hương Tích Tường, lặng lẽ sống qua những năm tháng khó khăn, như một chứng nhân bền bỉ của lịch sử.

Người ta nói rằng, mẹ giống như một bóng dáng thầm lặng giữa làng quê Quảng Trị – không ồn ào, không phô trương, nhưng mang trong mình sức chịu đựng phi thường của những người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh. Chính sự lặng lẽ ấy đã góp phần làm nên chiều sâu của ký ức dân tộc.

Sau ngày đất nước hòa bình, ký ức về mẹ vẫn còn in đậm trong lòng quê hương Tích Tường – Hải Lệ. Đó là ký ức về một người mẹ đã hiến dâng cả những gì quý giá nhất cho Tổ quốc.

Ngày 21/01/2016, Nhà nước truy tặng mẹ danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Đó là sự tri ân dành cho một cuộc đời đã hóa thân vào lịch sử bằng nỗi đau và lòng yêu nước bất diệt.

Mẹ Nguyễn Thị Treo đã đi xa năm 1997, nhưng giữa Tích Tường hôm nay, câu chuyện về mẹ vẫn còn vang vọng – như một dấu lặng thiêng liêng trong “thời hoa lửa”, nơi những người mẹ trở thành biểu tượng bất tử của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MẸ NGUYỄN THỊ TREO – DẤU LẶNG GIỮA TÍCH TƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa