Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Nguyễn Thị Út (còn được gọi là Phan Thị Bảy)

Tham gia Cách mạng: Mẹ Nguyễn Thị Út (còn được gọi là Phan Thị Bảy) sinh năm 1922, tham gia hoạt động cách mạng và giữ vai trò là cán bộ binh vận của huyện. Hoạt động chính: Mẹ hăng hái tham gia đấu tranh chính trị và làm công tác binh vận. Công tác binh vận cụ thể: Mẹ có đi chợ nhồi (có thể là một hình thức hoạt động bí mật hoặc tuyên truyền qua chợ búa). Đặc biệt, Mẹ đã có công đưa con em vào lòng địch. Nhiều lần, Mẹ cùng đồng đội (như cô Út Long) đã vào các trại chiêu hồi của địch. Bằng cách

Vĩnh Long16/12/2025xã đoàn Phước Mỹ Trung (xã đoàn Phước Mỹ Trung)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dưới mái trời đầy khói lửa của những năm tháng chiến tranh khốc liệt, trên mảnh đất quê hương giàu truyền thống cách mạng, có một người mẹ đã lặng lẽ hiến dâng trọn đời mình cho Tổ quốc. Câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Út, còn được gọi là Phan Thị Bảy, là một khúc tráng ca cảm động của thời hoa lửa – đúng như tinh thần mà phong trào “Thời hoa lửa” do Trung ương Đoàn phát động nhằm tri ân và khắc ghi những hy sinh cao cả của thế hệ cha anh.

Mẹ Nguyễn Thị Út sinh năm 1922, lớn lên trong cảnh nước mất, nhà tan, khi bóng dáng quân thù giày xéo quê hương. Chứng kiến nỗi thống khổ của nhân dân, Mẹ sớm giác ngộ cách mạng và tham gia hoạt động trong phong trào đấu tranh của địa phương. Với lòng gan dạ, mưu trí và trái tim giàu yêu thương, Mẹ được tổ chức tin tưởng giao nhiệm vụ cán bộ binh vận của huyện – một công việc vô cùng nguy hiểm nhưng cũng hết sức quan trọng.

Dưới vỏ bọc của một người phụ nữ tảo tần, Mẹ đi chợ nhồi, len lỏi qua từng phiên chợ, từng xóm làng để gây dựng cơ sở, nắm tình hình và tuyên truyền cách mạng. Đặc biệt, trong công tác binh vận, Mẹ đã có nhiều đóng góp xuất sắc. Mẹ cùng đồng đội, tiêu biểu là cô Út Long, nhiều lần dấn thân vào tận các trại chiêu hồi của địch. Với phương thức khôn khéo, Mẹ đưa con em vào trước, tạo niềm tin và sự cảm thông, sau đó cùng các bà, các chị vận động binh sĩ ngụy buông súng, quay về với cách mạng. Những việc làm ấy không chỉ đòi hỏi sự gan dạ mà còn cần một tấm lòng bao dung, nhân hậu – điều mà Mẹ có thừa.

Khoảng năm 1940, Mẹ lập gia đình với ông Dương Văn Mén, người cùng quê, cùng chung chí hướng yêu nước. Mái ấm nhỏ của Mẹ có ba người con: hai trai, một gái. Giữa chiến tranh ác liệt, Mẹ vừa là người vợ, người mẹ tảo tần, vừa là người chiến sĩ cách mạng kiên trung. Các con của Mẹ lớn lên trong tiếng bom đạn, sớm thấm nhuần tinh thần yêu nước và lần lượt lên đường theo tiếng gọi non sông.

Nỗi đau lớn nhất của đời Mẹ là sự hy sinh của các con. Người con cả, anh Dương Văn Phước, là chiến sĩ Đại đội 67, bộ đội chủ lực Miền, đã anh dũng hy sinh ngày 18/3/1967 tại chiến trường miền Đông. Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau ấy, Mẹ lại tiễn người con trai thứ hai là anh Dương Văn A, sinh năm 1946, tham gia lực lượng Công binh thủy Bến Tre. Anh hy sinh ngày 23/3/1969 tại vàm Hàm Luông trong một trận đánh ác liệt với kẻ thù. Mất con, Mẹ nén chặt đau thương, biến nước mắt thành ý chí, tiếp tục con đường cách mạng đã chọn.

Ngày 16/8/1968, trong một lần đi công tác binh vận tại quê nhà, ngay sau khi vừa chia tay đồng đội, Mẹ Nguyễn Thị Út đã trúng bom của giặc và anh dũng hy sinh. Mẹ ra đi giữa lúc cuộc kháng chiến còn dang dở, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng chí, đồng bào và quê hương.

Hôm nay, người con út của Mẹ là bà Dương Thị Bạch Tuyết, sinh năm 1958, cùng hai người anh còn sống, tiếp tục thờ cúng và gìn giữ ký ức thiêng liêng về Mẹ và các anh liệt sĩ. Sự hy sinh của Mẹ Nguyễn Thị Út và hai người con là minh chứng sáng ngời cho tinh thần “Tất cả vì Tổ quốc quyết sinh”. Trong thời hoa lửa ấy, Mẹ và các anh đã sống, chiến đấu và ngã xuống để đất nước được độc lập, nhân dân được hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn