MẸ NHU - MẸ VNAH
Trong hành trình tìm về nguồn cội, mỗi đoàn viên thanh niên đều luôn hướng ánh mắt kính trọng về những người đã viết nên trang sử hào hùng của dân tộc. Trong dòng chảy ấy, câu chuyện về mẹ Nhu và bảy dũng sĩ Thanh Khê như một ngọn lửa rực sáng, soi chiếu quá khứ để thế hệ trẻ hôm nay bước tiếp. Dẫu thời gian đã trôi qua hơn nửa thế kỷ, ký ức về trận chiến lịch sử ngày 26/12/1968 vẫn còn bừng cháy, và truyền lại cho chúng ta niềm tự hào, cảm hứng sống đẹp, sống có lý tưởng, và có trách nhiệm với Tổ quốc.
Năm 1968 – một năm của những biến động dữ dội và sự trỗi dậy mạnh mẽ của phong trào cách mạng. Đà Nẵng ở vị trí chiến lược của miền Trung, trở thành trọng điểm đánh phá, nơi cuộc đấu tranh giành độc lập diễn ra quyết liệt và đầy hiểm nguy. Trong bối cảnh ấy, khi những cơ sở cách mạng bị địch lùng sục từng ngày, nhiều người nghĩ rằng lực lượng ta khó lòng tồn tại giữa lòng nội đô, thì chính những người dân bình thường – mà nổi bật nhất là mẹ Nhu, tên thật Lê Thị Dảnh – đã trở thành điểm tựa tinh thần và vật chất quan trọng cho cách mạng.
Mẹ Nhu không có áo lính, cũng không cầm súng ra chiến trường, nhưng mẹ có trái tim lớn hơn bom đạn, có tấm lòng kiên trung mà ngay cả kẻ thù cũng phải khiếp sợ. Ngôi nhà nhỏ của mẹ, cùng với nhà mẹ Hiền đã trở thành căn cứ bí mật của tổ biệt động gồm tám chiến sĩ trẻ. Họ là những người con ưu tú của quận Nhì, mang theo lý tưởng giải phóng quê hương, quyết tâm “diệt ác phá kìm”, gây dựng cơ sở cách mạng ngay trong lòng địch. Mỗi bữa cơm mẹ nấu, mỗi đêm mẹ thức canh chừng, mỗi vũ khí mẹ chôn giấu… đều là một hành động thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa, góp phần vun đắp sức mạnh cho phong trào.
Trong vòng chưa đầy ba tháng, với sự đùm bọc của nhân dân mà đặc biệt là hai người mẹ gan dạ ấy, tổ biệt động đã lập nên những chiến công oanh liệt: ba trận đánh gây thiệt hại nặng cho địch, hơn một trăm tên ác ôn bị tiêu diệt hay bị thương, nhiều vũ khí được đưa vào nội thành. Thanh Khê lúc ấy, nhờ bàn tay và tấm lòng của nhân dân, đã trở thành biểu tượng cho sức mạnh của chiến tranh nhân dân – nơi mà “giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh”, nơi mà từng con ngõ, từng mái nhà đều là chiến lũy.
Thế nhưng lịch sử luôn khắc nghiệt, biến cố đau đớn xảy ra khi Lữ Hùng – một trong tám chiến sĩ đã phản bội, chỉ điểm toàn bộ cơ sở cách mạng cho địch. Trong phút chốc, những căn nhà từng là chốn bình yên của cách mạng biến thành tâm điểm bao vây, truy sát. Ngày 26/12/1968, giặc mở đợt tấn công lớn vào cả hai cơ sở của ta tại nhà mẹ Nhu và mẹ Hiền. Tiếng súng, tiếng đạn, tiếng chân giặc dồn dập xé tan buổi chiều đông. Nhưng giữa làn khói đạn ấy, bảy chiến sĩ Thanh Khê không lùi bước, cùng nhân dân chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Trận chiến diễn ra ác liệt giữa ban ngày. Chỉ bảy con người nhưng tinh thần của họ lớn lao hơn bất cứ thứ vũ khí nào. Với sự hỗ trợ của bà con, đặc biệt là sự dũng cảm tuyệt vời của mẹ Nhu, các chiến sĩ ta đã tiêu diệt và làm bị thương gần tám mươi tên địch, phá vòng vây và trở về căn cứ an toàn. Chiến thắng ấy không chỉ làm rung chuyển ý chí của quân thù, mà còn chứng minh sức mạnh không gì khuất phục được của ý chí cách mạng. Tuy vậy, chiến công này cũng được viết bằng máu - máu của chiến sĩ Nguyễn Văn Huề và đặc biệt là máu của mẹ Nhu, người mẹ anh hùng đã ngã xuống để bảo vệ cán bộ, bảo vệ niềm tin của mình vào ngày chiến thắng.
Ngày nay, khi đến Nhà tưởng niệm chiến công Mẹ Nhu và 7 dũng sĩ Thanh Khê, nhìn những kỷ vật của mẹ và các chiến sĩ -, những trang tài liệu, những vật dụng sờn cũ…, chúng ta như được chạm vào một phần của lịch sử. Đó không chỉ là những vật chứng vô tri, mà là hơi thở của một thời hoa lửa, là những câu chuyện còn dang dở, là tiếng gọi nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng hòa bình, biết sống có trách nhiệm và biết tiếp nối truyền thống cha anh.
Với mỗi đoàn viên thanh niên hôm nay, câu chuyện về mẹ Nhu là lời nhắc nhở về lý tưởng sống. Mẹ đã dạy chúng ta rằng yêu nước không chỉ là những khẩu hiệu lớn lao, mà đôi khi được thể hiện bằng những việc nhỏ bé nhưng đầy dũng khí: che chở cho đồng đội, giữ gìn bí mật, hi sinh lợi ích cá nhân vì sự sống còn của Tổ quốc. Hình ảnh mẹ đứng giữa bom đạn, kiên cường như cây bàng già trước gió lớn, là bài học sống động về lòng trung nghĩa mà bất kì thế hệ trẻ nào cũng phải khắc ghi.
Đã 57 năm đã trôi qua, Thanh Khê hôm nay trở thành những con phố sầm uất, ấm no, trẻ trung và rực sáng ánh đèn. Nhưng nếu lắng nghe sâu trong nhịp thở của vùng đất ấy, ta vẫn thấy đâu đó tiếng vọng của một thời anh dũng. Và ở nơi sâu thẳm nhất của kí ức, ngọn lửa mà mẹ Nhu thắp lên vẫn còn cháy. Đó là một ngọn lửa dẫn đường cho bao thế hệ đoàn viên thanh niên bước tiếp, sống có khát vọng, có trách nhiệm và tiếp nối truyền thống anh hùng của cha ông.



