MẸ NHU – NGỌN LỬA BẤT DIỆT CỦA PHONG TRÀO BIỆT ĐỘNG THANH KHÊ
VÀ TRẬN CHIẾN ANH DŨNG TIÊU DIỆT HƠN 80 TÊN ĐỊCH
Trong suốt chiều dài lịch sử đấu tranh cách mạng của dân tộc Việt Nam, bên cạnh những chiến công hiển hách của các đơn vị vũ trang, còn có biết bao con người bình dị, thầm lặng nhưng mang trong mình một lòng yêu nước sắt son, sẵn sàng hy sinh tất cả vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Ở mảnh đất Đà Nẵng anh hùng, nhân dân Thanh Khê luôn tự hào khi nhắc đến Mẹ Nhu – tên thật là Lê Thị Dãnh, một người mẹ cách mạng tiêu biểu, đã hiến dâng cả cuộc đời và tính mạng của mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Câu chuyện về sự hy sinh của Mẹ Nhu và chiến công oanh liệt của 7 dũng sĩ biệt động Thanh Khê tiêu diệt hơn 80 tên địch không chỉ là một trang sử bi tráng, mà còn là biểu tượng bất diệt của tinh thần yêu nước, của sức mạnh lòng dân trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Mẹ Nhu – Người mẹ cách mạng của đất Thanh Khê
Mẹ Nhu tên thật là Lê Thị Dãnh, không rõ năm sinh, quê tại làng Thanh Khê, huyện Hòa Vang, nay thuộc phường Thanh Lộc Đán, quận Thanh Khê, thành phố Đà Nẵng. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, khi Đà Nẵng trở thành căn cứ quân sự quan trọng của địch, ngôi nhà nhỏ của Mẹ đã trở thành cơ sở cách mạng nội thành, nơi che chở và nuôi giấu nhiều cán bộ, chiến sĩ biệt động.
Với tấm lòng của một người mẹ, Mẹ lặng lẽ đào hầm bí mật ngay trong nhà để bảo vệ các chiến sĩ. Mỗi lần mở cửa đón cán bộ vào nhà là mỗi lần Mẹ đối diện với hiểm nguy, nhưng Mẹ chưa bao giờ chùn bước. Đối với Mẹ, được góp sức cho cách mạng chính là niềm tự hào lớn lao nhất của cuộc đời.
Đêm lửa đạn cuối năm 1968
Đêm 23-12-1968, sau khi tập kích đồn lính bảo an Phú Lộc, một đơn vị biệt động thành rút về trú ẩn tại nhà Mẹ Nhu và nhà Mẹ Hiền bên cạnh. Đến ngày 26-12-1968, do bị kẻ phản bội chỉ điểm, địch kéo đến bao vây, bắt Mẹ Nhu tra tấn dã man, buộc Mẹ khai nơi ẩn náu của các chiến sĩ. Trước họng súng quân thù, Mẹ vẫn kiên quyết không khai báo.
Khi tên phản bội chỉ đúng vị trí hầm bí mật, hiểu rằng không thể giữ bí mật lâu hơn, Mẹ Nhu đã thét lớn: “Nó phản bội rồi các con ơi! Đánh đi!”. Ngay sau đó, Mẹ bị địch bắn gục giữa nhà, anh dũng hy sinh.
Bảy dũng sĩ biệt động Thanh Khê
Từ dưới hầm, các chiến sĩ biệt động xông lên chiến đấu quyết liệt. Dù địch tăng viện với lực lượng lên đến ba tiểu đoàn, gấp hàng chục lần lực lượng ta, các chiến sĩ vẫn ngoan cường bám trụ, tiêu diệt hơn 80 tên địch. Trong trận chiến ác liệt ấy, Đội trưởng Nguyễn Văn Huề đã anh dũng hy sinh tại chỗ. để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội và nhân dân địa phương. Sau đó, nhờ sự che chở, dẫn đường tận tình của nhân dân Thanh Khê, các chiến sĩ biệt động còn lại đã rút ra ngoài an toàn ngay trong đêm, bảo toàn giữ vững lực lượng cho phong trào cách mạng nội thành.
Sự tri ân và giá trị lịch sử
Cái chết của Mẹ Nhu gây xúc động lớn trong nhân dân Đà Nẵng. Sau ngày giải phóng, nhà điêu khắc Phạm Văn Hạng đã tạc tượng Mẹ Nhu bằng hơn 7.000 vỏ bom, vỏ đạn của Mỹ. Bức tượng được đặt trên đại lộ Điện Biên Phủ, hướng ra cửa biển Đà Nẵng, trong tư thế phất tay ra lệnh “tiến lên”.
Hình ảnh Mẹ Nhu trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước, tinh thần hy sinh cao cả và truyền thống cách mạng anh hùng của nhân dân Thanh Khê nói riêng và thành phố Đà Nẵng nói chung.
Lời kết – Trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay
Câu chuyện về Mẹ Nhu và các dũng sĩ biệt động Thanh Khê không chỉ là niềm tự hào của lịch sử địa phương mà còn là nguồn cảm hứng sâu sắc đối với phong trào Đoàn và thế hệ thanh niên hôm nay. Sự hy sinh cao cả của Mẹ Nhu nhắc nhở mỗi đoàn viên, thanh niên phải luôn khắc ghi truyền thống yêu nước, tinh thần bất khuất và lòng trung thành với lý tưởng cách mạng của dân tộc.
Phát huy giá trị lịch sử ấy, tuổi trẻ hôm nay cần không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, sống có lý tưởng, có hoài bão, tích cực tham gia các phong trào hành động cách mạng, góp phần xây dựng quê hương Đà Nẵng ngày càng giàu đẹp, văn minh. Đó chính là cách thiết thực nhất để tri ân Mẹ Nhu, các anh hùng liệt sĩ và tiếp nối ngọn lửa truyền thống anh hùng của cha ông.


