MẸ NHU – NGỌN LỬA BẤT DIỆT GIỮA CHIẾN TRƯỜNG ĐÀ NẴNG.
Trên mảnh đất Thanh Khê – Đà Nẵng, giữa những năm tháng bom đạn ác liệt, hình ảnh Mẹ Nhu vẫn luôn được nhắc đến như biểu tượng của sự hi sinh lặng thầm mà bất khuất. Mẹ Nhu sinh ra trong một gia đình nghèo, nhưng tình yêu quê hương và lòng căm thù giặc đã khiến mẹ sớm trở thành hậu phương vững chắc của cán bộ cách mạng hoạt động bí mật trên địa bàn. Trong những đêm khuya tối mịt, khi tiếng súng vừa tắt, mẹ lại lặng lẽ lần bước qua những con đường đầy dấu chân quân địch để đưa cơm, thuốc men, tin tức cho cán bộ. Đôi quang gánh của mẹ không chỉ có lương thực mà còn có cả tinh thần của những người dân Đà Nẵng luôn hướng về kháng chiến. Dù nhiều lần bị địch bắt, tra khảo, mẹ vẫn kiên quyết không khai nửa lời. Mẹ từng nói: “Nếu tôi nói, bao nhiêu người sẽ chết. Vậy thà tôi chịu.” Nỗi đau lớn nhất đời mẹ là ba người con trai đều lần lượt hi sinh trong chiến tranh. Ngày nhận tin mất đứa con cuối cùng, mẹ ôm di ảnh vào ngực, nhưng không gục ngã. Mẹ nói với bà con: “Tụi nó đi rồi, nhưng đất này còn. Miễn là nước mình thắng.” Đó là câu nói khiến biết bao người ở Đà Nẵng thời ấy rơi nước mắt. Hòa bình lập lại, mái tóc mẹ đã bạc trắng. Nhà nước phong tặng mẹ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhưng với người dân vùng Thanh Khê, mẹ Nhu không chỉ là một bà mẹ anh hùng – mẹ là biểu hiện của tình yêu nước, của sự kiên cường của người dân Đà Nẵng trong thời hoa lửa. Hình ảnh mẹ bên bếp lửa nhỏ, đôi tay run run vo nắm cơm tiếp tế cho bộ đội, mãi là ký ức thiêng liêng mà không ai có thể quên.



