MẸ NHU - NGƯỜI GIỮ LỬA GIỮA LÒNG ĐẤT QUẢNG
Giữa lòng Đà Nẵng hôm nay rực rỡ ánh đèn, ít ai biết rằng nơi những con phố yên bình ấy từng có một người mẹ đã lặng lẽ thắp sáng cả một thời kỳ lịch sử. Mẹ Lê Thị Đảnh – mẹ Nhu – sinh năm 1914, lớn lên trong cảnh nước mất, dân tộc chìm trong bóng tối. Cuộc đời mẹ là chuỗi dài của khổ đau, của nhọc nhằn, nhưng sâu trong trái tim người phụ nữ Quảng Nam ấy luôn cháy một đốm lửa: lửa của lòng yêu nước, của niềm tin son sắt vào cách mạng.
Sinh năm 1914 tại Thanh Lộc Đán – mảnh đất giàu truyền thống đấu tranh – mẹ Nhu lớn lên giữa những ngày tháng quê hương chìm trong ách đô hộ. Cuộc đời người phụ nữ nhỏ bé ấy gắn liền với lam lũ, cơ cực, với những nỗi đau của phận người nô lệ. Nhưng chính trong gian khổ đó, ý chí của mẹ được hun đúc, để rồi khi cách mạng đến gần, mẹ đã không ngần ngại đứng về phía ánh sáng.
Người con trai Phạm Phú Long – sớm giác ngộ lý tưởng – trở thành cầu nối đưa mẹ đến với cách mạng. Tin con, thương dân, yêu nước, mẹ âm thầm đào hầm bí mật, nuôi giấu cán bộ ngay trong ngôi nhà nhỏ của mình. Những năm 1966–1967, khi địch dày đồn lũy trại, ráo riết lùng sục từng nóc nhà, từng bụi tre, mẹ vẫn bất chấp hiểm nguy. Mẹ nhiều đêm thức trắng, canh chừng cho cán bộ an toàn nghỉ ngơi trước giờ xuất kích. Mẹ là điểm tựa tinh thần, là nơi bắt đầu của nhiều trận đánh táo bạo khiến quân thù khiếp đảm.
Từ những căn hầm mẹ đào bằng tay trần, biết bao chiến công được tạo nên. Những chiến sĩ biệt động Đà Nẵng từ đây luồn sâu, đánh hiểm, làm tan rã từng đồn bốt địch. Và dù hiểm nguy cận kề, mẹ vẫn kiên trung, vẫn giữ trọn chữ “trung với nước – hiếu với dân”.
Năm 1968, do bọn phản bội chỉ điểm, địch bao vây Thanh Khê, ập vào nhà mẹ Nhu. Chúng bắt con trai mẹ, tra tấn dã man nhằm buộc mẹ khai ra hầm bí mật. Giữa những trận roi đòn chí mạng, mẹ vẫn đứng thẳng, đôi mắt sáng rực niềm tin: “Sống thì làm người của cách mạng, chết cũng là ma của cách mạng.”
Ngày đất nước hòa bình, Đảng bộ và nhân dân Đà Nẵng dựng nên Tượng đài “Mẹ dũng sĩ Thanh Khê” để tưởng nhớ mẹ và biết bao bà mẹ đất Quảng kiên trung khác. Năm 1995, Nhà nước truy tặng mẹ danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – một phần thưởng xứng đáng cho cuộc đời hi sinh trọn vẹn vì dân, vì nước.
Câu chuyện về mẹ Nhu là một trong hàng nghìn câu chuyện thấm đẫm máu và nước mắt của dân tộc Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh. Mẹ không phải một người cầm súng, không bước vào chiến trường như những chiến sĩ, nhưng chính mẹ – người phụ nữ chân đất – đã trở thành lá chắn sống, là “hầm trú ẩn” của cách mạng và là nguồn sức mạnh để quân và dân ta kiên cường chiến đấu. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, sự hy sinh của mẹ Nhu mang nhiều bài học quý giá: Lòng yêu nước không chỉ nằm ở lời nói, mà ở hành động thầm lặng, bền bỉ. Sự dũng cảm không chỉ của người cầm súng, mà còn của những người ở hậu phương – những người giữ lửa. Truyền thống cách mạng là tài sản thiêng liêng, cần được gìn giữ và tiếp nối bằng ý thức học tập, rèn luyện và cống hiến. Mẹ Nhu đã ra đi, nhưng ngọn lửa bà thắp lên vẫn cháy mãi trong trái tim những người Việt Nam hôm nay. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của niềm tin vào độc lập – tự do, của sự kiên trung không gì lay chuyển được.


