Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Nhu và 7 dũng sĩ Thanh Khê bên hầm bí mật (1)

Hải Phòng08/05/2026Chi đoàn thôn Vĩnh Xuyên (Đoàn xã Ninh Giang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đà Nẵng những năm 1968, trong cái nóng hầm cập của khói lửa chiến tranh, quận Thanh Khê trở thành một "túi bom" và cũng là nơi diễn ra những cuộc đấu trí nghẹt thở giữa ta và địch. Giữa lòng thành phố đầy rẫy mật thám và quân cảnh ấy, căn nhà nhỏ của Mẹ Nhu (tên thật là Lê Thị Đảnh) nằm khiêm nhường nhưng lại chứa đựng một bí mật có thể làm rung chuyển cả bộ máy kìm kẹp của địch. Đó là nơi trú ẩn của các chiến sĩ biệt động trong chiến dịch Xuân Mậu Thân.

Mẹ Nhu vốn là một người phụ nữ lao động bình thường, hằng ngày tảo tần nuôi con. Nhưng khi cách mạng cần, mẹ đã không ngần ngại biến ngôi nhà mình thành cơ sở hoạt động. Dưới nền nhà mẹ, một căn hầm bí mật đã được đào lên bằng sự kiên trì và lòng quả cảm. Mẹ bảo: "Nhà mẹ là nhà của các con, tính mạng mẹ là để bảo vệ các con". Mẹ không chỉ tiếp tế lương thực mà còn là "tai mắt", là người cảnh giới cho các chiến sĩ biệt động mỗi khi họ chuẩn bị xuất kích tấn công vào các căn cứ quân sự của Mỹ - Ngụy trong nội đô.

Sáng ngày 26 tháng 12 năm 1968, do có kẻ phản bội chỉ điểm, quân địch đã huy động hàng trăm lính cùng xe bọc thép bao vây khu vực Thanh Khê, quyết tâm san bằng ổ đề kháng và bắt sống những chiến sĩ biệt động đang lẩn trốn. Chúng ập vào nhà mẹ Nhu. Trước họng súng đen ngỏm và những lời đe dọa đầy sát khí, mẹ vẫn bình thản, ánh mắt không một chút gợn sóng sợ hãi. Chúng tra tấn mẹ dã man, dùng báng súng đánh vào ngực, dùng lưỡi lê đâm vào người để buộc mẹ phải chỉ ra vị trí hầm bí mật.

Máu của mẹ đã thấm xuống nền đất, nhưng mẹ vẫn im lặng. Hoặc nếu có lên tiếng, đó chỉ là những lời mắng chửi thẳng vào mặt quân thù. Mẹ biết rằng, chỉ cần mẹ giữ vững khí tiết thêm một phút, các con của mẹ dưới hầm sẽ có thêm cơ hội để chuẩn bị chiến đấu. Sự hy sinh của mẹ đã trở thành hiệu lệnh tấn công. Khi kẻ thù quá hung hãn, từ dưới lòng đất, 7 chiến sĩ biệt động (được gọi là 7 dũng sĩ Thanh Khê) đã bất ngờ xông lên, nổ súng tiêu diệt hàng chục tên địch, tạo nên một trận đánh vang dội ngay giữa lòng phố thị.

Mẹ Nhu đã ngã xuống ngay trên mảnh sân nhà mình dưới làn đạn của kẻ thù trước khi kịp nhìn thấy các chiến sĩ của mình chiến đấu anh dũng như thế nào. Mẹ ra đi nhưng tư thế hiên ngang của mẹ đã truyền ngọn lửa căm thù vào tay súng của những người ở lại. Trận đánh ấy, dù lực lượng chênh lệch, nhưng với tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", 7 dũng sĩ đã phá vòng vây thành công, rút lui an toàn trong sự bàng hoàng của quân đội Mỹ - Ngụy.

Cái chết của mẹ Nhu đã trở thành một biểu tượng bất tử cho tinh thần "Sống anh dũng, chết vẻ vang". Người dân Đà Nẵng nói riêng và cả nước nói chung luôn nhắc về mẹ như một "bức tường thép" che chở cho cách mạng. Tượng đài Mẹ Nhu ngày nay đứng sừng sững trên đường Điện Biên Phủ, thành phố Đà Nẵng, hình ảnh mẹ tay giơ cao như đang ra hiệu cho quân ta tiến lên, mãi mãi là niềm tự hào của người dân phố biển.

Mẹ không chỉ là mẹ của các chiến sĩ biệt động năm ấy, mà mẹ đã trở thành người mẹ chung của một thế hệ anh hùng. Câu chuyện về mẹ nhắc nhở chúng ta rằng, sức mạnh của dân tộc không chỉ nằm ở vũ khí, mà nằm ở những trái tim người mẹ Việt Nam - những người sẵn sàng dùng lồng ngực mình để che chắn họng súng quân thù cho con mình, cho độc lập của Tổ quốc mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn