Mẹ Nhu và 7 Dũng sĩ Thanh Khê – Hồn hoa lửa giữa lòng Đà Nẵng
Khói lửa vẫn bừng bừng trên phố phường Đà Nẵng, tiếng bom nổ dội vang giữa lòng thành phố, nhưng giữa ngôi nhà nhỏ ở Thanh Khê, một ngọn lửa khác, một ngọn lửa của lòng quả cảm và cháy rực. Người phụ nữ ấy không ai khác chính là Mẹ Nhu, tên đầy đủ là Lê Thị Dãnh, một người phụ nữ với trái tim vĩ đại và đôi tay kiên cường, đã một tay biến chính căn nhà của mình thành pháo đài bí mật che chở cho cán bộ cách mạng chiến đấu. Vào đêm 23 tháng 12 năm 1968, sau trận tập kích vào đồn Bảo An và cầu Phú Lộc, các chiến sĩ đã tìm đến trú ẩn trong hầm bí mật của Mẹ Nhu. Không khí căng như dây cung, những bước chân nặng nề của địch đang tiến gần, nhưng trong hầm, ánh mắt kiên định của các chiến sĩ vẫn sáng rực niềm tin. Phạm Phú Long, là con trai Mẹ Nhu, bị bắt và tra tấn tàn nhẫn, nhưng anh vẫn cứng cỏi, không khai. Khi đến lượt Mẹ Nhu, bà đứng thẳng, đôi mắt đầy lửa, chống chọi với đòn roi và mũi súng, bảo vệ những người con cách mạng của mình. Sáng hôm sau, quân địch bao vây dày đặc. Những tiếng súng nổ, mảnh đạn vỡ tung, nhưng từ hầm bí mật, những bàn tay nhỏ nhưng kiên cường của Nguyễn Thị Tám, Nguyễn Văn Huề, Trần Thanh Trung bật nắp hầm, tung lựu đạn, lao ra ngoài giữa khói đạn, vừa đánh địch vừa tìm đường phối hợp với đồng đội tại nhà Mẹ Hiền. Trận chiến như một vũ điệu khốc liệt: pháo, xe tăng, máy bay yểm trợ, nhưng lòng dũng cảm đã chiến thắng mọi vũ khí của kẻ thù. Trong khoảnh khắc ấy, Mẹ Nhu, một người mẹ anh hùng đã hy sinh, nhưng hình ảnh bà vẫn sống mãi trong lòng người dân Đà Nẵng với lòng quả cảm, sự kiên cường đã kề vai sát cánh, gánh vác sự nghiệp cách mạng, cống hiến tuổi thanh xuân, hy sinh xương máu cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng quê hương. Đặc biệt năm 1985, nhân kỷ niệm 10 năm Ngày giải phóng thành phố Đà Nẵng, nhân dân thành phố vô cùng tự hào, xúc động khi Tượng đài Mẹ Nhu được xây dựng sừng sững, uy nghi, đứng giữa con đường Điện Biên Phủ - cửa ngõ dẫn vào trung tâm của thành phố. Bức tượng đồ sộ được dựng lên từ hơn 7.000 quả bom ra cửa, tay phất lệnh “tiến lên”, như nhắc nhở đời sau về tinh thần bất khuất, lòng hy sinh vì quê hương. Chiến công của Mẹ Nhu và 7 Dũng sĩ Thanh Khê không chỉ là một trận đánh, mà là bản anh hùng ca của thời hoa lửa, nơi những con người bình dị trở thành ngọn lửa soi sáng niềm tin, tình yêu đất nước và tinh thần quả cảm. Ngày nay, mỗi khi dâng hương tưởng nhớ, mỗi khi chiêm ngưỡng bức tượng uy nghi, người Đà Nẵng vẫn cảm nhận hơi thở của quá khứ, một quá khứ rực lửa, nhưng lấp lánh hồn người anh hùng, một thời hoa lửa không bao giờ tắt.



