Mẹ Nhu và bảy dũng sỹ Thanh Khê (1)
Bước chân trên con đường Điện Biên Phủ rợp bóng cây của thành phố Đà Nẵng, tôi thường dừng lại trước Tượng đài Mẹ Nhu. Đó không chỉ là một công trình kiến trúc mà là một biểu tượng thiêng liêng, nơi cất giữ những trang sử oanh liệt nhưng cũng đầy đau thương của mảnh đất này. Là một người học sinh, giữa nhịp sống hiện đại hối hả của "thành phố đáng sống" mỗi lần ngước nhìn tượng đài, tôi lại dấy lên một cảm xúc hỗn hợp: lòng biết ơn sâu sắc xen lẫn sự tự hào và cả trách nhiệm.
Mẹ Việt Nam Anh Hùng Lê Thị Đảnh, hay Mẹ Nhu, quê ở phường Thanh Khê, là hiện thân sống động nhất cho chủ nghĩa anh hùng của người phụ nữ Đà Nẵng. Mẹ không ra trận với súng đạn, nhưng căn nhà của mẹ lại chính là một chiến trường thầm lặng, một "địa chỉ đỏ" giữa lòng địch. Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt (khoảng 1966-1967), khi địch ráo riết lùng sục, Mẹ Nhu đã dùng đôi bàn tay tần tảo của mình để đào những căn hầm bí mật, che giấu và nuôi dưỡng cán bộ cách mạng.
Tôi luôn tự hỏi, điều gì đã tiếp thêm sức mạnh cho người mẹ nhỏ bé ấy? Phải chăng đó là tình yêu nước vô bờ bến, lớn hơn cả nỗi sợ hãi, lớn hơn cả sự an nguy của bản thân? Mẹ không chỉ cung cấp lương thực, che chở, mà còn thức trắng nhiều đêm để cảnh giới, bảo vệ những người con chiến đấu vì độc lập. Từng viên gạch, từng vốc đất đào hầm đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả máu của Mẹ Nhu, của những chiến sĩ đang nương náu. Sự dũng cảm của mẹ không phải là sự bộc phát nhất thời mà là sự kiên gan, bền bỉ của người ở hậu phương, là niềm tin sắt son vào ngày đất nước thống nhất.
Và rồi, Mẹ Nhu đã hy sinh anh dũng ngay tại căn nhà của mình, bảo vệ đến hơi thở cuối cùng cơ sở cách mạng. Sự hy sinh ấy không chỉ là nỗi đau mất mát của gia đình mà là nỗi đau chung của cả dân tộc.
Khi tìm hiểu về Mẹ Nhu và hàng ngàn Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng khác của Đà Nẵng (với hơn 3.380 mẹ được phong tặng, truy tặng danh hiệu), tôi hiểu rằng, chúng ta được sống trong hòa bình, được đến trường, được ngắm nhìn cầu Rồng lấp lánh không phải là điều hiển nhiên. Đó là món quà vô giá được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt và sự hy sinh tận cùng của những người mẹ như Mẹ Nhu.
Là thế hệ trẻ, cảm xúc tri ân không nên chỉ dừng lại ở việc thắp nén hương tưởng niệm. Sự biết ơn của tôi và các bạn phải được thể hiện bằng hành động cụ thể: học tập thật tốt để làm chủ khoa học, giữ gìn và phát huy những giá trị văn hóa, và xây dựng Đà Nẵng ngày càng văn minh, giàu đẹp. Chúng tôi hiểu rằng, thế hệ của chúng tôi chính là những người tiếp nối ngọn lửa yêu nước mà Mẹ Nhu và các thế hệ cha anh đã thắp lên.
Mẹ Nhu ơi, người mẹ anh hùng của Đà Nẵng! Tên mẹ, câu chuyện của mẹ sẽ mãi mãi là lời nhắc nhở sâu sắc nhất trong tim chúng con về lòng yêu nước, về sự hy sinh cao cả và về trách nhiệm giữ gìn Tổ quốc.



