Bài viết

Mẹ nuôi giấu cán bộ giữa lòng địch – Pháo đài lòng dân trên đất thép

Bài viết khắc họa hình ảnh những người mẹ Long An biến ngôi nhà mình thành căn cứ cách mạng ngay sát đồn bốt giặc nơi mẹ không chỉ cung cấp lương thực mà còn dùng sự mưu trí và tính mạng để bảo vệ cán bộ chiến sĩ giữa vòng vây dày đặc của kẻ thù minh chứng cho sự gắn kết máu thịt giữa nhân dân và cách mạng trong thời hoa lửa.

Tây Ninh15/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên mảnh đất Long An "Trung dũng kiên cường", khái niệm "căn cứ" không chỉ nằm ở những cánh rừng tràm bạt ngàn hay lòng địa đạo Đức Huệ sâu thẳm, mà căn cứ vững chắc nhất chính là lòng dân. Ở đó, những người mẹ vùng ven Đức Hòa đã thực hiện một sứ mệnh phi thường: nuôi giấu cán bộ ngay giữa lòng địch. Giữa một vùng trắng bị kìm kẹp bởi hệ thống đồn bốt dày đặc, nơi kẻ thù rình rập ngày đêm, ngôi nhà của mẹ vẫn là bến đỗ bình yên cho những chiến sĩ đặc công như anh Võ Văn Chương hay những sinh viên trẻ vừa rời ghế nhà trường tại Đức Hòa. Mẹ nuôi giấu cán bộ không chỉ bằng bát cơm, củ khoai mà bằng cả trái tim quả cảm và sự mưu trí được tôi luyện qua những năm tháng bám trụ đầy gian khổ.

Khí tiết của tiền bối Võ Văn Tần đã thấm đẫm vào nếp nghĩ của mẹ, dạy mẹ rằng bảo vệ cán bộ là bảo vệ mạch máu của Đảng. Dưới nền nhà hay ngay sát chuồng trâu, chuồng lợn, những căn hầm bí mật được đào lên trong đêm tối mịt mù, nơi mẹ trực tiếp canh gác với danh nghĩa một người đàn bà làm lụng tảo tần. Mỗi lần giặc càn vào nhà, mẹ lại dùng bản lĩnh "thép" để đối đầu. Khi thì mẹ vờ mắng con, khi thì mẹ mời giặc uống bát nước trà quao để đánh lạc hướng, tạo khoảng trống thời gian cho cán bộ dưới hầm kịp xử lý tình huống. Mẹ bám trụ ngay sát đồn giặc, chấp nhận sống trong lằn ranh của sự sống và cái chết, coi lời thề "Độc lập hay là chết" là kim chỉ nam cho mọi hành động thầm lặng của mình.

Cảm xúc của mẹ trong những ngày nuôi giấu cán bộ là sự lo âu thường trực nhưng lại vô cùng quyết đoán. Mẹ coi những người chiến sĩ ấy như chính con đẻ của mình, lo cho họ từng ngụm nước, từng miếng ăn trong điều kiện thiếu thốn oxy và ánh sáng của lòng đất. Tình yêu quê hương Long An của mẹ được cụ thể hóa bằng những giỏ cơm giấu dưới lớp cỏ cho trâu ăn, hay những ký tự ngầm trên hàng rào báo hiệu an toàn. Đã có biết bao lần, mẹ chấp nhận chịu đòn roi tra tấn của kẻ thù, nhất quyết không hé môi nửa lời về vị trí căn hầm bí mật. Sự hy sinh của mẹ là một sự hy sinh không lời, một lòng tận trung son sắt giúp cho phong trào cách mạng địa phương giữ vững được lực lượng ngay trong những giai đoạn khó khăn, ác liệt nhất của thời hoa lửa.

Hậu chiến, khi bóng tối của chiến tranh đã lùi xa và dòng Vàm Cỏ lại êm đềm xanh mát, những người cán bộ năm xưa trở về thăm mẹ với niềm tri ân sâu sắc. Mẹ giờ đây đã già, gương mặt hằn sâu những vết chân chim của một đời bám trụ, nhưng đôi mắt vẫn ngời sáng niềm vui khi thấy đất nước thái bình. Di sản mẹ để lại chính là bài học về sự gắn kết giữa Đảng và Dân, về sức mạnh của một dân tộc khi mỗi người dân đều là một chiến sĩ. Mẹ dạy thế hệ trẻ hôm nay rằng, hòa bình này được xây đắp từ những bát cơm sẻ chia trong hầm tối, từ sự dũng cảm của những người mẹ đất thép đã lấy thân mình làm lá chắn bảo vệ cách mạng. Dáng hình mẹ bên căn hầm bí mật năm xưa mãi mãi là tượng đài bất tử của lòng yêu nước, nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm giữ gìn và xây dựng Long An ngày càng rạng rỡ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mẹ nuôi giấu cán bộ giữa lòng địch – Pháo đài lòng dân trên đất thép | Câu chuyện thời hoa lửa