Mẹ ở hậu phương
Bối cảnh: Kháng chiến chống Pháp
Ở một làng quê nhỏ vùng trung du, có người mẹ tên Tám ngày ngày ngồi bên khung cửi dệt vải cho bộ đội.
Ba người con trai của mẹ đều ra trận.
Người con cả hy sinh ở chiến khu Việt Bắc. Người con thứ hai mất tích trong một trận càn. Người út đang chiến đấu ở mặt trận Điện Biên.
Ai cũng thương mẹ Tám, nhưng chưa bao giờ thấy mẹ khóc trước mặt mọi người.
Mỗi chiều, mẹ lại ra đầu làng nhìn về con đường đất đỏ, nơi những đoàn dân công qua lại không ngớt.
Một cô dân công trẻ hỏi:
— Mẹ mong tin anh út ạ?
Mẹ cười hiền:
— Mẹ mong tin chiến thắng.
Câu trả lời giản dị ấy khiến ai cũng lặng đi.
Ngày chiến thắng Điện Biên vang về, cả làng đổ ra sân đình nghe tin. Mẹ Tám lặng lẽ quay mặt lau nước mắt.
Không ai biết giọt nước mắt ấy là cho người con còn sống hay cho hai người con đã nằm lại.
Chỉ biết rằng trong trái tim người mẹ Việt Nam, nỗi đau riêng luôn hòa vào niềm vui lớn của Tổ quốc.



