MẸ Ở LẠI GIỮA NHỮNG MÙA GIÓ BIỂN (Câu chuyện về Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Hối)
Có những câu chuyện không cần kể bằng những lời lớn lao, mà chỉ cần nhắc đến thôi, lòng người đã chùng xuống. Câu chuyện về Mẹ Trần Thị Hối – người mẹ của vùng đất Đôn Xuân năm nào – là một câu chuyện như thế.
Có những câu chuyện không cần kể bằng những lời lớn lao, mà chỉ cần nhắc đến thôi, lòng người đã chùng xuống. Câu chuyện về Mẹ Trần Thị Hối – người mẹ của vùng đất Đôn Xuân năm nào – là một câu chuyện như thế.
Mẹ sinh năm 1915, lớn lên giữa những mùa nắng gió khắc nghiệt của vùng Trà Cú. Cuộc đời Mẹ gắn với ruộng đồng, với những ngày tháng tảo tần nuôi con, dựng xây một mái ấm giản dị bên người chồng là đồng chí Quách Văn Thử. Năm người con lớn lên trong vòng tay của Mẹ, mang theo bao ước mơ về một cuộc sống yên bình trên chính mảnh đất quê hương.
Nhưng chiến tranh đã không để những ước mơ ấy được trọn vẹn.
Khi đất nước bước vào những năm tháng cam go nhất, chồng và con của Mẹ lần lượt dấn thân vào con đường cách mạng. Người chồng – đồng chí Quách Văn Thử – từ những ngày đầu năm 1945 đã tham gia hoạt động, trở thành một Chi ủy viên tận tụy của xã Đôn Châu. Ông đi, mang theo niềm tin giản dị rằng quê hương rồi sẽ có ngày độc lập.
Ngày 17 tháng 3 năm 1969, trên đường đi họp, ông bị địch bắn tại Vàm La Bang. Dù được đưa về điều trị, nhưng vết thương quá nặng, ông đã không qua khỏi. Tin dữ đến như một cơn gió lạnh giữa trưa hè, cuốn đi chỗ dựa lớn nhất của cuộc đời Mẹ. Nhưng Mẹ không cho phép mình gục ngã. Bởi phía trước, những đứa con vẫn đang cần Mẹ, và Tổ quốc vẫn còn cần những người tiếp bước.
Người con trai – liệt sĩ Quách Văn Ngọt – lớn lên trong chính những năm tháng gian khó ấy. Anh tham gia cách mạng từ năm 1963, trở thành Chính trị viên của Tiểu đoàn 306, Trung đoàn 3. Ở anh có sự cứng cỏi của người lính và sự điềm tĩnh của người làm công tác chính trị. Nhưng chiến tranh không cho phép anh sống trọn vẹn tuổi trẻ của mình.
Ngày 22 tháng 01 năm 1971, trong một nhiệm vụ vận chuyển pháo đến huyện Cầu Kè, anh cùng đồng đội rơi vào ổ phục kích của địch. Anh đã ngã xuống, để lại phía sau là người mẹ già và những ước mơ chưa kịp thành hình.
Hai lần nhận tin dữ. Hai lần trái tim người mẹ bị xé toạc. Nhưng điều khiến người ta nghẹn ngào hơn cả là sự lặng lẽ của Mẹ. Người dân trong vùng kể lại, Mẹ Hối không than trách, không oán hờn. Mẹ chỉ âm thầm chịu đựng, như cách những người mẹ Việt Nam đã từng – lấy nỗi đau riêng để hòa vào nỗi đau chung của đất nước.
Mẹ ở lại, giữa những mùa gió biển mặn chát, giữa những con đường làng in dấu chân người ra đi không trở lại. Mẹ sống, như để giữ lại ký ức về chồng, về con, về những ngày tháng mà cả gia đình đã dành trọn cho Tổ quốc.
Năm 1975, khi đất nước bước vào ngày thống nhất, cũng là lúc Mẹ rời xa cõi đời. Có lẽ, trong khoảnh khắc cuối cùng ấy, Mẹ đã kịp nhìn thấy một Việt Nam mà chồng con mình đã hy sinh để gìn giữ.
Nhiều năm sau, năm 2014, Mẹ được truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Nhưng danh hiệu ấy không chỉ là sự ghi nhận của Nhà nước, mà còn là sự khắc ghi của thời gian đối với một cuộc đời đã sống trọn vẹn cho quê hương.
Câu chuyện về Mẹ Trần Thị Hối không chỉ là câu chuyện của một gia đình. Đó là hình ảnh của cả một thế hệ – những con người bình dị nhưng đã làm nên những điều vĩ đại. Và giữa những đổi thay của hôm nay, câu chuyện ấy vẫn ở lại, như một lời nhắc nhở lặng lẽ mà sâu sắc về giá trị của hòa bình, của sự hy sinh và của tình yêu quê hương không bao giờ tắt.



