Mẹ ơi, nếu con không trở về, mẹ đừng buồn. Con được sống và chiến đấu cho Tổ quốc là niềm tự hào lớn nhất.” (1)
Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương với một vết thương ở chân và nhiều ký ức không thể nào quên. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan. Ông tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh ở địa phương, giúp đỡ các gia đình chính sách và giáo dục thế hệ trẻ về truyền thống yêu nước. Mỗi buổi chiều, lũ trẻ trong xóm thường quây quần bên ông để nghe kể chuyện về một thời hoa lửa. Ông không kể nhiều về gian khổ, mất mát, mà nhấn mạnh tình đồng đội, lòng dũng cảm
Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương với một vết thương ở chân và nhiều ký ức không thể nào quên. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan. Ông tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh ở địa phương, giúp đỡ các gia đình chính sách và giáo dục thế hệ trẻ về truyền thống yêu nước.
Mỗi buổi chiều, lũ trẻ trong xóm thường quây quần bên ông để nghe kể chuyện về một thời hoa lửa. Ông không kể nhiều về gian khổ, mất mát, mà nhấn mạnh tình đồng đội, lòng dũng cảm và niềm tin vào ngày hòa bình. Ông luôn dặn các cháu phải chăm ngoan, học giỏi để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.Một chiến sĩ trẻ trước giờ xuất kích đã viết cho mẹ:
“Mẹ ơi, nếu con không trở về, mẹ đừng buồn. Con được sống và chiến đấu cho Tổ quốc là niềm tự hào lớn nhất.”
Lá thư ấy mãi mãi không có người nhận, vì anh đã anh dũng hy sinh. Nhưng tinh thần yêu nước, lòng hiếu thảo và sự dũng cảm của anh đã trở thành biểu tượng cho biết bao thế hệ thanh niên Việt Nam.



