MẸ PHẢI GIẾT CON ĐỂ CHO ĐỒNG BÀO ĐI ĐẾN NƠI AN TOÀN
Giữa tháng 2/1979, quân Trung Quốc ồ ạt xâm lược Việt Nam ở các tuyến biên giới phía Bắc. Từ phía biên giới Cao Bằng, đoàn người di tản hướng xuống khu vực Bắc Kạn, Thái Nguyên, có gặp một trại lính Trung Quốc. Ai cũng đi thật khẽ, thật mau, để tránh bị quân Trung Quốc truy kích, nhưng, bỗng nhiên có một em bé trong đoàn ọ ọe khóc, nó thức giấc đúng lúc nguy nan nhất… Nếu bị phát hiện, cả đoàn sẽ bị giết sạch hoặc bắt lại.
Ai cũng đều nín thở, nhìn về phía mẹ đứa nhỏ, an nguy của hàng trăm người ở đường tơ kẽ tóc. Rồi người mẹ ấy đã bịt chặt miệng con để nó không còn phát ra tiếng kêu nữa. Thằng bé càng giãy giụa, mẹ nó càng bịt chặt và có lẽ bàn tay chai sạn ấy đã bịt luôn cả đường thở. Đoàn người vừa qua bản thì thằng bé cũng không còn thở nữa, nó mất khi chỉ vừa mới hai tháng tuổi thôi. Không phải vì giặc mà vì chính người mẹ của mình.Một ngôi mộ được dựng tạm ở bên đường, những người khác vẫn phải nặng nề bước tiếp./.



