MẸ PHẠM THỊ DỰA – SỰ HY SINH THẦM LẶNG TỪ MỘT TẤM LÒNG SON SẮT
MẸ PHẠM THỊ DỰA – SỰ HY SINH THẦM LẶNG TỪ MỘT TẤM LÒNG SON SẮT
Sinh năm 1911 trong một gia đình nông dân nghèo tại ấp Vĩnh Phú, xã Vĩnh Kim, mẹ Phạm Thị Dựa lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong ách áp bức, cuộc sống lam lũ gắn liền với ruộng đồng, bùn đất và những lo toan thường nhật. Không được học hành nhiều, nhưng trong mẹ sớm hình thành một tình yêu quê hương sâu sắc, một lòng căm thù giặc và khát vọng độc lập cho dân tộc.
Lớn lên, mẹ xây dựng gia đình với ông Trương Triệu Hương, người quê Phú Đức, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre. Vợ chồng mẹ sinh được một người con trai duy nhất – Trương Văn Quế, sinh năm 1938. Trong hoàn cảnh kinh tế còn nhiều khó khăn, niềm mong mỏi lớn nhất của mẹ chỉ là con được lớn lên bình yên. Thế nhưng, khi đất nước lâm nguy, chính người con trai ấy đã sớm lựa chọn con đường cách mạng, để lại phía sau sự chở che, dặn dò lặng lẽ của người mẹ nơi hậu phương.
Từ khi mới 13 tuổi, Trương Văn Quế đã thoát ly gia đình, tham gia hoạt động cách mạng. Lớn lên trong môi trường đấu tranh gian khổ, anh nhanh chóng trưởng thành, trở thành Tiểu đội trưởng Biệt động thị trấn Vĩnh Kim, một chiến sĩ mưu trí, gan dạ và kiên trung. Với những đóng góp tích cực cho cách mạng, anh được tặng thưởng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì.
Ngày 7 tháng 3 năm 1968, trong lúc đang trên đường đi công tác, Trương Văn Quế đã anh dũng hy sinh. Khi nhận tin con ngã xuống, nỗi đau như xé lòng, nhưng mẹ Phạm Thị Dựa đã nén chặt nước mắt, biến mất mát riêng thành động lực tiếp tục cống hiến cho cách mạng. Hài cốt của liệt sĩ hiện được an táng tại Nghĩa trang Liệt sĩ tỉnh Tiền Giang, như một minh chứng cho sự hy sinh của tuổi trẻ Vĩnh Kim trong những năm tháng hoa lửa.
Trong suốt thời gian con trai thoát ly hoạt động cách mạng, mẹ Phạm Thị Dựa không chỉ là hậu phương vững chắc về tinh thần, mà còn trực tiếp nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực, thực phẩm, vận chuyển nhu yếu phẩm ra căn cứ cho bộ đội và du kích. Giữa vòng vây, khủng bố của kẻ thù, mẹ luôn giữ trọn sự kiên cường, mưu trí, sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy để bảo vệ cách mạng. Những việc làm ấy tuy thầm lặng, nhưng góp phần quan trọng vào sự tồn tại và phát triển của phong trào đấu tranh tại địa phương.
Ngày 1 tháng 4 năm 1974, mẹ Phạm Thị Dựa qua đời vì bệnh tật, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ vẫn còn trong giai đoạn cam go. Mẹ ra đi mà chưa kịp chứng kiến ngày non sông liền một dải, chưa kịp thấy những hy sinh của mình và của con trai được đền đáp bằng độc lập, tự do cho dân tộc.
Sau ngày đất nước thống nhất, Đảng và Nhà nước đã ghi nhận những cống hiến to lớn của mẹ. Năm 1990, mẹ được truy tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì. Đặc biệt, ngày 24 tháng 4 năm 1996, mẹ Phạm Thị Dựa vinh dự được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” theo Quyết định số 841-KT/CTN – sự tôn vinh cao quý dành cho một người mẹ đã hiến dâng trọn đời mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Ngày nay, phần hương khói của mẹ được người con dâu là bà Nguyễn Thị Để gìn giữ, thờ cúng tại ấp Vĩnh Phú, xã Vĩnh Kim. Nhưng hơn cả một nơi thờ tự, hình ảnh mẹ Phạm Thị Dựa đã trở thành biểu tượng của đức hy sinh thầm lặng, của lòng trung thành với cách mạng và tình mẫu tử cao cả.
Câu chuyện về mẹ là bài học sâu sắc cho thế hệ trẻ hôm nay: yêu nước không chỉ thể hiện ở những chiến công vang dội nơi tiền tuyến, mà còn được hun đúc từ những đóng góp âm thầm, bền bỉ nơi hậu phương. Sống có lý tưởng, có trách nhiệm với Tổ quốc, với cộng đồng chính là cách thiết thực nhất để tri ân và tiếp nối ngọn lửa cách mạng mà Bà mẹ Việt Nam anh hùng Phạm Thị Dựa đã thắp lên trong những năm tháng hoa lửa của dân tộc.



