MẸ PHẠM THỊ DƯƠNG: NGỌN LỬA TRONG CƠN GIÔNG
Có một kiểu can trường không nằm ở tiếng súng, mà nằm ở tiếng chày giã gạo đêm khuya, ở cái gật đầu tiễn con đi mà đôi tay run bần bật. Đó là cuộc đời của mẹ Phạm Thị Dương (1911 - 2000), người đàn bà đã dành cả thế kỷ để đan thắt nỗi đau thành hình hài của độc lập.
1. Phía sau bóng núi An Trường
Mẹ sinh ra khi đất nước còn chìm trong đêm dài nô lệ. Lớn lên tại xã An Trường, huyện Càng Long, mẹ kết duyên cùng ông Võ Văn Trương – người bạn đời đồng hương, đồng chí. Gia đình mẹ, cũng như bao gia đình nông dân Trà Vinh thời ấy, lấy sự chân chất làm gốc, lấy tình yêu xứ sở làm lẽ sống.
Chín lần tiếng khóc trẻ thơ vang lên trong gian nhà nhỏ là chín lần mẹ gieo hy vọng. Sáu trai, ba gái – những đứa con lớn lên bằng dòng sữa ngọt và cả những câu chuyện kể về lòng tự tôn dân tộc mà mẹ thì thầm bên tai mỗi tối.
2. Hai lần tiễn biệt, một lời thề son sắt
Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, căn nhà của mẹ không còn đủ đầy những gương mặt con trẻ. Những chàng trai của mẹ lần lượt khoác lên mình màu áo xanh hy vọng, để lại sau lưng bóng mẹ gầy bên bậu cửa.
· Võ Văn Chính – Người anh đi mở lối: Tháng 1 năm 1964, người con trai cả Võ Văn Chính rời nhà tham gia cách mạng. Là Thượng sỹ thuộc Tiểu đoàn 509 tỉnh Trà Vinh, anh mang theo khí thế của tuổi trẻ dâng hiến cho quê hương. Thế nhưng, đúng hai năm sau, vào ngày 01/01/1966, khi cả thế giới đang đón chào năm mới, anh đã nằm lại với đất mẹ. Cái Tết năm ấy của mẹ Dương không có mùi bánh tét, chỉ có mùi khói nhang quẩn quanh mái lá.
· Võ Văn Mười – Bám trụ đến hơi thở cuối cùng: Nỗi đau chưa kịp đóng vảy, đứa con trai thứ Võ Văn Mười lại tiếp bước anh mình ngay trong tháng anh hy sinh (01/1966). Với cương vị Tiểu đội trưởng du kích xã An Quảng Hữu, anh như một con thoi bám trụ địa bàn, là nỗi khiếp sợ của kẻ thù tại huyện Trà Cú. Ngày 23/11/1972, trong một lần bám trụ địa bàn theo phân công của cấp ủy, anh bị địch phát hiện và bắn hạ. Anh ngã xuống khi tuổi đời còn xanh thắm, đôi mắt vẫn hướng về phía xóm làng.
3. Tượng đài từ sự lặng im
Mẹ Dương đi qua những năm tháng hoa lửa ấy bằng một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Hai người con hy sinh, mẹ không khóc thành tiếng, bởi mẹ biết nước mắt của người mẹ chiến sỹ phải dành để nuôi dưỡng ý chí cho những đứa con còn lại. Mẹ sống đến năm 2000, chứng kiến đất nước thay da đổi thịt, thấy lại màu xanh của hòa bình trên những cánh đồng An Trường mà các con mẹ đã dùng máu để giữ gìn.
Sự ghi nhận của non sông: Ngày 26/3/2014, theo Quyết định số 723/QĐ-CTN, danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng" đã được truy tặng để tri ân mẹ. Tên của mẹ - Phạm Thị Dương - không chỉ là một dòng chữ trên giấy khen, mà là một nốt trầm hùng tráng trong bản nhạc "thời hoa lửa".
Lời vĩ thanh: Nếu ai đó hỏi về sức mạnh của Việt Nam, hãy kể cho họ nghe về những người mẹ như mẹ Dương. Những người phụ nữ không cầm súng, nhưng đã dâng hiến những "khúc ruột" của mình để đắp xây thành trì cho Tổ quốc. Mẹ là đóa hoa sen mọc lên từ bùn lầy của chiến tranh, ngát hương thơm của lòng hy sinh bất diệt.


