Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ PHẠM THỊ GẮNG: NỖI ĐAU HÓA THÀNH ĐẤT THÉP

Trong những năm tháng B.52 cày xới hòng biến Củ Chi thành "vùng đất trắng", có một người mẹ vẫn kiên cường bám trụ, vừa làm hậu phương, vừa là nhân chứng cho những mất mát tột cùng của dân tộc.

Tây Ninh19/01/2026Nguyễn Thanh Hoàng (Đoàn phường Tân Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Gắng sinh năm 1917, một người phụ nữ Phú Mỹ Hưng chất phác, lam lũ. Cuộc đời mẹ lẽ ra đã êm đềm bên chồng và 8 người con, nhưng bóng tối chiến tranh đã ập đến. Chồng mẹ – một chiến sĩ thuộc Ban liên lạc 12 – đã ngã xuống ngay từ những năm đầu kháng chiến chống Pháp (1947) do sự chỉ điểm của kẻ thù.

Mất đi người bạn đời, mẹ không gục ngã. Mẹ biến nỗi đau thành hành động, lần lượt động viên các con rời lũy tre làng, bước vào hàng ngũ du kích để nối bước cha mình.

Người ta nói không nỗi đau nào bằng nỗi đau "lá vàng khóc lá xanh". Mẹ Gắng đã ba lần phải nhận tin dữ, ba lần tiễn các con đi mà không có ngày trở lại:

Anh Lê Văn Tắt (1951): Người đội viên du kích hy sinh trên đường về Bến Dược khi mới đôi mươi.

Anh Lê Văn Cờ (1964): Tiểu đội phó hy sinh trong một trận đánh tại xã Trung Lập.

Anh Lê Văn Đực (1969): Người chiến sĩ du kích dũng cảm đã chiến đấu đến viên đạn cuối cùng tại chiến hào ấp Phú Lợi trước khi ngã xuống.

Ba người con trai, ba tuổi thanh xuân đẹp nhất đã nằm lại trong lòng đất mẹ Củ Chi. Mỗi lần một đứa con ra đi, trái tim mẹ lại thêm một vết sẹo thầm lặng, nhưng ý chí cách mạng trong mẹ thì chưa bao giờ nguội tắt.

Dưới sự kìm kẹp của địch trong ấp chiến lược, rồi dưới làn bom B.52 dữ dội, nhà của mẹ Gắng vẫn luôn là "nhà chung" của bộ đội. Mẹ nuôi dưỡng thương binh, lo hậu cần cho quân dân đào địa đạo, tham gia đấu tranh chính trị tại An Nhơn Tây và Bình Dương.

Mẹ Gắng chính là hình ảnh sống động của câu hát: "Nhà mẹ là nơi đóng quân, lòng mẹ là trận địa". Sự hiện diện của mẹ giữa vùng đất trắng không chỉ là sự tiếp tế về vật chất, mà còn là điểm tựa tinh thần cực kỳ lớn lao cho Đội văn công T4 và các chiến sĩ huyện Củ Chi.

Năm 1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng. Những người con còn lại của mẹ trở về, dựng lại nếp nhà xưa tại Phú Mỹ Hưng. Năm 1994, mẹ vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.

Một trong những kỷ niệm đẹp nhất cuối đời mẹ chính là chuyến ra miền Bắc thăm Lăng Bác. Người mẹ Đất Thép ấy đã đứng trước vị lãnh tụ kính yêu, thay mặt cho những người con đã ngã xuống để báo công với Bác rằng: Quê hương đã sạch bóng thù, và mẹ vẫn luôn giữ trọn lời thề với non sông.

Lời kết cho những trang sử vàng: Mẹ Phạm Thị Gắng mất năm 2008, hưởng thọ 91 tuổi. Cuộc đời mẹ, đã dệt nên một bức tranh vĩ đại về người phụ nữ Việt Nam thời hoa lửa. Xin được nghiêng mình trước những đóa hoa bất tử của dân tộc!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn