MẸ PHẠM THỊ GIÀU
An Trường vốn là vùng đất giàu truyền thống cách mạng, nhưng cũng là nơi kẻ thù đánh phá tàn khốc nhất. Giữa bão táp của cuộc kháng chiến chống Mỹ, mẹ Phạm Thị Giàu (1920 - 1998) đã đứng vững như một gốc đại thụ, dù thân hình ấy đã phải gánh chịu những nỗi đau xé lòng khi lần lượt mất đi người chồng sát cánh bên mình và người con trai vừa độ tuổi thanh xuân.
Người Bạn Đời – Người Đồng Chí Sắt Son
Mẹ kết duyên cùng ông Nguyễn Văn Hẳng (sinh năm 1918). Họ không chỉ là vợ chồng mà còn là đồng chí. Ông Hẳng tham gia cách mạng từ năm 1955, giữ chức vụ Tổ trưởng Nông hội ấp 8, xã An Trường.
Trong vai trò một cán bộ cơ sở mật, ông là "tai mắt", là cầu nối quan trọng giữa nhân dân và cách mạng. Ngày 28/6/1970, một biến cố đau thương ập đến: ông bị địch phát hiện và bắt giữ. Chúng dùng mọi thủ đoạn đê hèn, từ đòn roi đến tra tấn dã man để khuất phục người cán bộ già. Nhưng, với bản lĩnh của một người cộng sản, ông thà chết chứ không một lời khai báo. Kẻ thù bất lực đã ra tay sát hại ông. Mẹ Giàu mất đi một người chồng, cách mạng mất đi một người con trung kiên.
Nối Tiếp Bước Chân Cha
Nỗi tang tóc chưa kịp nguôi ngoai, mẹ lại tiễn con trai mình – Liệt sỹ Nguyễn Văn Lớn (sinh năm 1946) vào nơi lứa đạn. Anh Lớn tham gia cách mạng năm 1967, là Tiểu đội phó du kích ấp 8.
Một năm sau cái chết của cha, vào ngày 09/10/1971, trong một nhiệm vụ cảm tử tiến vào ấp chiến lược số 8 để phá kìm, anh bị địch phục kích. Người con trai 25 tuổi ấy đã ngã xuống ngay trên mảnh đất mà cha mình đã hy sinh, viết tiếp bản hùng ca của gia đình họ Nguyễn.
Lời Ru Trong Hòa Bình
Mẹ Phạm Thị Giàu sống đến năm 1998, thọ 78 tuổi. Suốt những năm tháng sau chiến tranh, dù ngôi nhà vắng bóng hai người đàn ông trụ cột, nhưng mẹ vẫn sống với niềm tự hào kiêu hãnh. Mẹ đã thay chồng nuôi dạy các con còn lại thành người, giữ vững nếp nhà của một gia đình cách mạng.
Ngày 26/03/2014, Tổ quốc đã chính thức ghi danh mẹ vào hàng ngũ những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, một sự tri ân dành cho người phụ nữ đã dâng hiến cả tình yêu lứa đôi và tình mẫu tử cho độc lập dân tộc.
Suy ngẫm: Câu chuyện của mẹ Phạm Thị Giàu nhắc chúng ta rằng: Chiến tranh không chỉ lấy đi những người lính trẻ, mà còn lấy đi những người cha, người chồng. Sự im lặng của ông Hẳng trước đòn tra tấn và bước chân xông pha của anh Lớn chính là "lửa" được truyền đi từ trái tim bao dung nhưng thép gang của mẹ.



