Mẹ Phạm Thị Ướt – Người Mẹ Gom Nỗi Đau Riêng Thành Sức Mạnh Cho Tổ Quốc
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một “thời hoa lửa” kiên cường vẫn vẹn nguyên trong tâm khảm thế hệ hôm nay. Trong số những tượng đài bất tử đứng sau ngày độc lập của đất nước, có một người mẹ bình dị đi qua hai cuộc kháng chiến, gắn kết tình nghĩa sâu nặng giữa Hải Dương và Quảng Ninh – Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Ướt.
Sinh năm 1919 tại xã Minh Tân, huyện Kinh Môn, tỉnh Hải Dương, cuộc đời mẹ Phạm Thị Ướt gắn liền với luống cày, bờ ruộng mộc mạc nơi đồng bằng bắc bộ. Mẹ là người nông dân cần cù lao động, tích cực tham gia các phong trào phục vụ cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược tại địa phương. Thế nhưng, khi Tổ quốc lâm nguy, người mẹ chân lấm tay bùn ấy đã gạt lại hạnh phúc cá nhân, tiễn người con thân yêu duy nhất của mình là Lãnh Văn Rực lên đường ra trận.Giữa thời hoa lửa bom rơi đạn lạc, lòng mẹ thắt lại từng khúc ruột khi người con trai độc nhất ấy đã anh dũng hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Vượt lên nỗi đau tột cùng, mẹ vẫn kiên cường là chỗ dựa vững chắc, biến mất mát thành sức mạnh cống hiến cho cách mạng. Sau này, mẹ chuyển về trú quán tại thị trấn Mạo Khê, huyện Đông Triều (nay là thị xã Đông Triều), tỉnh Quảng Ninh, tiếp tục sống một cuộc đời bao dung, nêu gương sáng cho xóm giềng. Năm 1997, Nhà nước đã trang trọng phong tặng danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng" để tri ân sự hy sinh thầm lặng mà vĩ đại của mẹ.Dù hôm nay mẹ đã đi xa, nhưng câu chuyện thời hoa lửa của mẹ Phạm Thị Ướt vẫn là ngọn đuốc sáng soi đường. Là thế hệ trẻ được sống trong hòa bình, chúng tôi nguyện ghi nhớ công ơn của mẹ, quyết tâm học tập và giữ gìn vẹn nguyên nền độc lập mà cha anh đã đổi bằng xương máu.



