Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ PHẠM THỊ UYỂN: TƯỢNG ĐÀI CỦA LÒNG TRUNG KIÊN VÀ SỰ HY SINH BẤT DIỆT

MẸ PHẠM THỊ UYỂN: TƯỢNG ĐÀI CỦA LÒNG TRUNG KIÊN VÀ SỰ HY SINH BẤT DIỆT

Lâm Đồng29/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Phạm Thị Uyển (tên thật là Phạm Thị Xinh) sinh năm 1928, tại xã An Thạnh, huyện Bến Lức, tỉnh Long An. Mẹ sinh trưởng trong một gia đình có truyền thống cách mạng đặc biệt hiếm có với ba thế hệ đều cống hiến cho Tổ quốc. Đáng chú ý, gia đình mẹ có tới hai người Mẹ Việt Nam Anh hùng là mẹ ruột (Huỳnh Thị Tím) và mẹ chồng (Nguyễn Thị Phương), cùng với cha ruột và cha chồng đều là liệt sĩ. Cuộc đời mẹ là một bản hùng ca đau thương nhưng đầy nghị lực. Mẹ đã trải qua hai lần "lá vàng khóc lá xanh". Ngày 15/4/1953, chồng mẹ là ông Huỳnh Văn Mừng, Trung đội phó Huyện đội Bến Lức, đã anh dũng hy sinh. Đến ngày 5/9/1969, nỗi đau lại chồng chất khi con trai mẹ là anh Huỳnh Văn Hai, y tá Bộ đội Huyện Bến Lức, ngã xuống tại Campuchia mà đến nay vẫn chưa tìm thấy hài cốt. Không gục ngã trước đau thương, mẹ biến nỗi đau thành hành động. Từ năm 1954 đến 1959, mẹ làm nhiệm vụ liên lạc cho Huyện ủy, vượt qua bao địa hình hiểm trở để vận chuyển tài liệu. Từ năm 1959 đến 1966, mẹ đảm nhiệm công tác binh vận đầy nguy hiểm trong vùng địch kiểm soát. Tháng 10/1966, mẹ bị địch bắt và giam giữ tại Khám đường Long An. Dù đối mặt với đòn roi tra tấn, mẹ vẫn giữ vững khí tiết, tuyệt đối giữ bí mật cho tổ chức và bảo vệ đồng đội. Sau khi đất nước thống nhất, mẹ tiếp tục tham gia xây dựng chính quyền với chức vụ Trưởng ban Thông tin HĐND xã An Thạnh đến năm 1977. Đọc câu chuyện về cuộc đời mẹ Phạm Thị Uyển, trong lòng tôi trào dâng một cảm xúc khó tả — đó là sự khâm phục xen lẫn lòng biết ơn sâu sắc trước một người phụ nữ nhỏ bé nhưng mang trong mình sức mạnh phi thường. Thứ nhất, đó là sự khâm phục trước truyền thống gia đình "tiếp nối ngọn lửa". Hiếm có gia đình nào mà sự hy sinh lại mang tính tiếp nối cao cả như gia đình mẹ. Việc mẹ có cả mẹ ruột và mẹ chồng đều là Mẹ Việt Nam Anh hùng cho thấy tinh thần yêu nước đã thấm sâu vào máu thịt, trở thành "gen di truyền" của lòng trung nghĩa. Mẹ không chỉ sống cho riêng mình mà còn sống để tiếp nối di nguyện của cha ông và những người đi trước. Thứ hai, tôi xúc động trước sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Có nỗi đau nào lớn hơn việc mất đi người bạn đời khi tuổi còn xanh và mất đi đứa con thân yêu nhất mà đến nay hài cốt vẫn còn lạc lối nơi đất khách?. Hai lần nhận giấy báo tử là hai lần trái tim người mẹ như bị xé nát. Thế nhưng, thay vì chọn cách buông xuôi, mẹ lại chọn cách "đứng vào hàng ngũ đấu tranh". Chi tiết mẹ kiên trì "băng rừng, vượt đồng" để đưa tin hay sự gan lì trong Khám đường Long An là minh chứng cho một bản lĩnh thép, một tấm lòng son sắt với lý tưởng. Thứ ba, mẹ là hiện thân của vẻ đẹp phụ nữ Việt Nam: "Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang". Mẹ không chỉ giỏi việc nước mà còn tận tụy việc nhà, nuôi giấu bộ đội, đóng góp sức người sức của cho kháng chiến. Sự giản dị của mẹ khi về với đời thường, không đòi hỏi sự đền đáp mà chỉ mong Tổ quốc bình yên, càng làm cho hình tượng của mẹ trở nên cao đẹp và thánh thiện hơn bao giờ hết. Cuộc đời Mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Uyển giống như một đóa hoa sen ngát hương, mọc lên từ bùn lầy của chiến tranh nhưng vẫn giữ trọn vẻ tinh khôi của lòng yêu nước. Câu chuyện của mẹ nhắc nhở thế hệ trẻ chúng tôi rằng, hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có; nó được đánh đổi bằng nước mắt, bằng máu và bằng cả cuộc đời cô độc của những người mẹ. Nhìn lại chặng đường mẹ đã đi, chúng ta thêm trân trọng giá trị của độc lập và tự hứa với lòng mình phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của những "tượng đài sống" như mẹ

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn