Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Phan Thị Bảy - Hòa Lộc

Mẹ Phan Thị Bảy sinh năm 1916, quê quán tại xã Thành An. Năm 19 tuổi, Mẹ lập gia đình với ông Võ Văn Tấn (sinh năm 1913) và theo chồng về sinh sống tại ấp Hòa Nghĩa, xã Hòa Lộc. Hai vợ chồng Mẹ có bốn người con (hai trai, hai gái). Gia đình thuộc diện làm nông, cuộc sống khó khăn, vất vả, nhưng tình nghĩa vợ chồng, mẫu tử luôn bền chặt. Những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, ông Võ Văn Tấn sớm thoát ly gia đình tham gia Ban Quân lương của xã. Một mình Mẹ Bảy ở nhà tảo tần nuôi bốn con nhỏ.

Vĩnh Long17/12/2025xã đoàn Phước Mỹ Trung (xã đoàn Phước Mỹ Trung)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

LẶNG LẼ ĐỜI MẸ

Trong dòng chảy khốc liệt của lịch sử dân tộc, có những con người sống lặng lẽ nhưng cuộc đời họ lại tỏa sáng bằng sự hy sinh bền bỉ và tình yêu nước son sắt. Mẹ Việt Nam anh hùng Phan Thị Bảy là một người mẹ như thế – người đã hiến dâng trọn cuộc đời, chồng và các con cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, để lại một câu chuyện thời hoa lửa đầy đau thương nhưng vô cùng cao cả.

Mẹ Phan Thị Bảy sinh năm 1916, quê quán tại xã Thành An. Năm 19 tuổi, Mẹ lập gia đình với ông Võ Văn Tấn (sinh năm 1913) và theo chồng về sinh sống tại ấp Hòa Nghĩa, xã Hòa Lộc. Hai vợ chồng Mẹ có bốn người con (hai trai, hai gái). Gia đình thuộc diện làm nông, cuộc sống khó khăn, vất vả, nhưng tình nghĩa vợ chồng, mẫu tử luôn bền chặt.

Những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, ông Võ Văn Tấn sớm thoát ly gia đình tham gia Ban Quân lương của xã. Một mình Mẹ Bảy ở nhà tảo tần nuôi bốn con nhỏ. Đến tháng 6 năm 1951, trong một lần đi công tác tại Thành An, ông Tấn bị lính Hải Lương (Lê Rô) bắt cùng sáu đồng đội. Không khai thác được thông tin, địch đã tra tấn dã man và đánh ông đến chết, sau đó chôn chung bảy người vào một hầm tại Thành An. Tin chồng hy sinh giáng xuống cuộc đời Mẹ như một nhát dao cắt sâu, nhưng Mẹ không gục ngã. Từ đây, Mẹ gồng gánh nuôi con khôn lớn trong vùng đồn bốt địch, kiên quyết bám đất, bám làng, không đi tản cư.

Tiếp nối truyền thống cách mạng của gia đình, người con trai thứ hai là Võ Văn Sết (sinh năm 1936) sớm tham gia du kích xã. Năm 1954, anh tập kết ra Bắc. Đến tháng 8 năm 1967, trên đường hành quân từ Bắc vào Nam qua đường 9 Nam Lào, đơn vị anh bị máy bay B52 của địch ném bom, anh Sết – lúc đó là Đội trưởng, Trung đoàn 556, Sư đoàn 330 – đã anh dũng hy sinh. Anh được an táng tại nghĩa trang Thanh Hóa. Tin con hy sinh được giấu kín suốt nhiều năm, để lại trong lòng Mẹ niềm hy vọng mong manh kéo dài đến ngày hòa bình.

Người con trai thứ ba là Võ Văn Huýt (sinh năm 1937) cũng noi gương cha anh tham gia cách mạng. Do điều kiện sức khỏe, anh hoạt động tại địa phương, làm du kích ấp, sau đó giữ chức Bí thư chi bộ ấp Hòa Nghĩa. Trong những năm kháng chiến ác liệt, anh Huýt đã cùng Mẹ tham gia nuôi quân, che giấu cán bộ, nấu cơm phục vụ bộ đội. Cuối năm 1974, khi hòa bình đang đến rất gần, trong một lần đi công tác tại ấp Hòa Thuận 2, anh Huýt bị pháo địch bắn trúng và hy sinh.

Ba lần tiễn chồng, tiễn con ra đi, ba lần Mẹ Bảy gánh chịu nỗi đau tận cùng của người mẹ. Những ngày nhận tin dữ, Mẹ ngất lên ngất xuống, nước mắt cạn khô. Nhưng Mẹ không than khóc trước mọi người. Mẹ lặng lẽ nhai trầu, ngồi thẫn thờ hàng ngày, hàng đêm trông ngóng các con – một thói quen theo Mẹ đến tận cuối đời.

Sau ngày đất nước thống nhất, nỗi đau vẫn không nguôi ngoai trong lòng người Mẹ già. Đến cuối năm 1986, sức khỏe Mẹ yếu dần. Dù vậy, Mẹ vẫn luôn kể cho con cháu nghe về những người con đã ngã xuống vì quê hương, đất nước. Mẹ qua đời trong lặng lẽ, mang theo nỗi nhớ thương không bao giờ vơi.

Ghi nhận những hy sinh to lớn ấy, năm 2004, Mẹ Phan Thị Bảy được truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Danh hiệu ấy là sự tri ân của Tổ quốc đối với một người Mẹ bình dị mà phi thường – biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước, đức hy sinh và tinh thần cách mạng kiên trung.

Câu chuyện thời hoa lửa của Mẹ Bảy không chỉ là ký ức đau thương, mà còn là ngọn lửa truyền thống, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về trách nhiệm gìn giữ, xây dựng và bảo vệ đất nước bằng cả trái tim và hành động thiết thực.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn