Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ PHAN THỊ SEN – NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

**MẸ PHAN THỊ SEN – NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ NÀO QUÊN** Có những ký ức của chiến tranh đã lùi xa theo thời gian nhưng chưa bao giờ mất đi. Trong ký ức ấy có hình ảnh những người mẹ đứng bên hiên nhà tiễn con lên đường. Mẹ Phan Thị Sen cũng đã trải qua những ngày tháng như vậy. Sinh năm 1915, mẹ quê ở Phường 2. Mẹ sinh ra và lớn lên trong một gia đình lao động bình dị. Cuộc sống tuy còn nhiều khó khăn nhưng mẹ luôn giữ được phẩm chất tốt đẹp, chịu thương chịu khó và giàu tình yêu thương. Mẹ kết duyên cùng ông Nguyễn Hữu Diêu. Hai vợ chồng cùng nhau xây dựng gia đình, nuôi dưỡng các con trong tình yêu thương và giáo dục các con biết sống có trách nhiệm. Khi chiến tranh xảy ra, hai người con của mẹ là Nguyễn Hữu Đằng và Nguyễn Hữu Nguyên đã lên đường nhập ngũ. Với mẹ, các con luôn là những người thân yêu nhất. Nhưng mẹ hiểu rằng tình yêu dành cho con không thể lớn hơn tình yêu dành cho quê hương trong thời khắc đất nước cần những người con đứng lên bảo vệ Tổ quốc. Ngày các con đi, mẹ giấu nước mắt. Mẹ dặn các con giữ vững tinh thần, hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng chiến tranh đã mang các con của mẹ đi mãi mãi. Hai người con lần lượt trở thành liệt sĩ. Đó là nỗi đau mà không người mẹ nào mong muốn phải trải qua. Dẫu vậy, mẹ vẫn kiên cường sống tiếp, mang theo ký ức về các con và niềm tự hào về sự hy sinh của họ. Mẹ không chỉ sống cho riêng mình. Mẹ vẫn quan tâm đến mọi người, chia sẻ với những hoàn cảnh khó khăn và giữ gìn tình làng nghĩa xóm. Ngày hôm nay, nhắc đến mẹ, chúng ta nhắc đến một người mẹ đã dành cả cuộc đời cho gia đình và quê hương. Câu chuyện của mẹ là lời nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với những hy sinh của cha ông.

Điện Biên25/08/2026Chi đoàn mẫu giáo (Đoàn xã Hòa An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ PHAN THỊ SEN – NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

Có những ký ức của chiến tranh đã lùi xa theo thời gian nhưng chưa bao giờ mất đi. Trong ký ức ấy có hình ảnh những người mẹ đứng bên hiên nhà tiễn con lên đường. Mẹ Phan Thị Sen cũng đã trải qua những ngày tháng như vậy.

Sinh năm 1915, mẹ quê ở Phường 2. Mẹ sinh ra và lớn lên trong một gia đình lao động bình dị. Cuộc sống tuy còn nhiều khó khăn nhưng mẹ luôn giữ được phẩm chất tốt đẹp, chịu thương chịu khó và giàu tình yêu thương.

Mẹ kết duyên cùng ông Nguyễn Hữu Diêu. Hai vợ chồng cùng nhau xây dựng gia đình, nuôi dưỡng các con trong tình yêu thương và giáo dục các con biết sống có trách nhiệm.

Khi chiến tranh xảy ra, hai người con của mẹ là Nguyễn Hữu Đằng và Nguyễn Hữu Nguyên đã lên đường nhập ngũ. Với mẹ, các con luôn là những người thân yêu nhất. Nhưng mẹ hiểu rằng tình yêu dành cho con không thể lớn hơn tình yêu dành cho quê hương trong thời khắc đất nước cần những người con đứng lên bảo vệ Tổ quốc.

Ngày các con đi, mẹ giấu nước mắt. Mẹ dặn các con giữ vững tinh thần, hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng chiến tranh đã mang các con của mẹ đi mãi mãi.

Hai người con lần lượt trở thành liệt sĩ. Đó là nỗi đau mà không người mẹ nào mong muốn phải trải qua. Dẫu vậy, mẹ vẫn kiên cường sống tiếp, mang theo ký ức về các con và niềm tự hào về sự hy sinh của họ.

Mẹ không chỉ sống cho riêng mình. Mẹ vẫn quan tâm đến mọi người, chia sẻ với những hoàn cảnh khó khăn và giữ gìn tình làng nghĩa xóm.

Ngày hôm nay, nhắc đến mẹ, chúng ta nhắc đến một người mẹ đã dành cả cuộc đời cho gia đình và quê hương. Câu chuyện của mẹ là lời nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với những hy sinh của cha ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn