MẸ PHAN THỊ TÁM – NGƯỜI MẸ KIÊN TRUNG GIỮA ĐẤT VĨNH THUẬN TÂY
MẸ PHAN THỊ TÁM – NGƯỜI MẸ KIÊN TRUNG GIỮA ĐẤT VĨNH THUẬN TÂY
Là một đoàn viên trẻ của huyện Vị Thuỷ hôm nay, khi tìm hiểu về những người mẹ đã góp phần làm nên lịch sử quê hương, tôi thật sự xúc động trước cuộc đời đầy hy sinh của mẹ Phan Thị Tám, còn gọi là Phan Thị Ngọc, sinh năm 1923 tại xã Vĩnh Thuận Tây, huyện Vị Thủy, tỉnh Hậu Giang cũ. Mẹ là một trong những người phụ nữ kiên trung đã dâng hiến cho cách mạng chồng và một người con.
Trong những năm kháng chiến gian khổ, mẹ Phan Thị Tám vừa lo toan gia đình, vừa làm cơ sở cách mạng tại địa phương. Mẹ âm thầm nuôi chứa cán bộ, tiếp tế lương thực, che chở cho phong trào ở xã Vĩnh Thuận Tây trong lúc bom đạn luôn đe dọa. Chính nơi mái nhà nhỏ của mẹ, biết bao cán bộ đã được mẹ cưu mang để tiếp tục bám trụ chiến đấu.
Chồng của mẹ, ông Võ Văn Bông – một cán bộ cách mạng kiên cường, sinh năm 1922, luôn bám sát nhiệm vụ tại địa phương. Trong một lần làm nhiệm vụ, ông bị địch bắt, tra tấn dã man và anh dũng hy sinh vào ngày 20/02/1959 tại huyện Long Mỹ. Sự ra đi ấy để lại cho mẹ một nỗi đau quá lớn, nhưng cũng càng khiến mẹ thêm vững lòng đứng về phía Tổ quốc.
Nỗi đau chưa dừng lại, người con trai của mẹ – anh Võ Văn Trí, sinh năm 1940, tiếp bước cha lên đường vào lực lượng vũ trang tỉnh Hậu Giang. Trong một trận chiến đấu ác liệt, anh đã dũng cảm hy sinh ngày 15/03/1966. Tuổi xuân của anh dừng lại nơi chiến trường, để lại cho mẹ thêm một khoảng trời mất mát không gì bù đắp.
Hai lần tiễn biệt, hai lần đau đớn đến tận cùng, nhưng mẹ Phan Thị Tám vẫn không lùi bước. Mẹ tiếp tục nuôi dưỡng tinh thần kháng chiến, tiếp tục là hậu phương vững chắc. Mẹ dành trọn cả cuộc đời mình cho đất nước, cho quê hương Vĩnh Thuận Tây.
Ngày 17/10/2016, Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã truy tặng mẹ danh hiệu vinh dự Nhà nước “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” – sự ghi nhận xứng đáng cho cuộc đời đầy hy sinh, son sắt của mẹ.
Là một đoàn viên hôm nay, khi đọc lại câu chuyện của mẹ, tôi càng thấy rõ giá trị của hòa bình và trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với quê hương. Sự kiên trung của mẹ Phan Thị Tâm sẽ mãi là ngọn lửa soi đường, nhắc nhở chúng tôi sống xứng đáng hơn với những gì thế hệ đi trước đã gửi gắm.
Chúng con xin kính cẩn tri ân mẹ – người mẹ đã viết nên trang sử anh hùng bằng chính những mất mát của cuộc đời mình.


