Mẹ Phan Thị Thế – một người mẹ nông dân bình dị nơi ấp Láng Cháo
Mẹ Phan Thị Thế sinh năm 1909, trong một gia đình thuần nông, gắn bó cả đời với ruộng đồng, sông nước quê hương. Mẹ lập gia đình với ông Trần Văn Đặng, người cùng quê, và sinh được hai người con trai – hai niềm hy vọng, hai điểm tựa tinh thần của cuộc đời Mẹ. Nhưng khi đất nước lâm nguy, quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh, Mẹ đã tiễn cả hai người con yêu dấu của mình lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.
Trong hành trình sưu tầm những câu chuyện về các Bà mẹ Việt Nam anh hùng trên quê hương Duyên Hải anh hùng, tôi có dịp dừng lại thật lâu trước những dòng tư liệu về Mẹ Phan Thị Thế – một người mẹ nông dân bình dị nơi ấp Láng Cháo, xã Trường Long Hòa, nhưng mang trong mình một trái tim lớn lao, bao dung và kiên cường hơn bất cứ điều gì có thể đo đếm.
Mẹ Phan Thị Thế sinh năm 1909, trong một gia đình thuần nông, gắn bó cả đời với ruộng đồng, sông nước quê hương. Mẹ lập gia đình với ông Trần Văn Đặng, người cùng quê, và sinh được hai người con trai – hai niềm hy vọng, hai điểm tựa tinh thần của cuộc đời Mẹ. Nhưng khi đất nước lâm nguy, quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh, Mẹ đã tiễn cả hai người con yêu dấu của mình lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.
Người con trai lớn, liệt sĩ Trần Văn Chấp, sinh năm 1931, sớm giác ngộ cách mạng, tham gia kháng chiến từ ngày 01/01/1948. Trưởng thành trong chiến đấu, đồng chí giữ chức vụ Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn địa phương quân tỉnh An Giang, Quân khu 8. Ngày 30/12/1965, trong một trận chiến ác liệt chống đế quốc Mỹ, đồng chí đã anh dũng hy sinh, hiến trọn tuổi xuân và sinh mệnh cho độc lập, tự do của dân tộc. Ngày nhận tin con hy sinh, nỗi đau như xé lòng, nhưng Mẹ Phan Thị Thế đã nén nước mắt, lặng lẽ chịu đựng, bởi Mẹ hiểu: con mình đã ngã xuống cho quê hương được sống.
Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau mất con, Mẹ lại tiếp tục tiễn người con trai út, liệt sĩ Trần Văn Dây, sinh năm 1948, tham gia cách mạng từ ngày 01/01/1962. Đồng chí là Trung đội bậc phó, Tiểu đoàn 501 tỉnh Trà Vinh. Ngày 01/3/1965, trong lúc tuổi đời còn rất trẻ, đồng chí đã anh dũng hy sinh trên chiến trường, để lại phía sau người Mẹ già một lần nữa chịu cảnh tiễn con đi mà không ngày trở lại.
Hai lần tiễn con, hai lần Mẹ chịu cảnh “nước mắt chảy ngược vào tim”. Mẹ Phan Thị Thế không chỉ mất đi những người con ruột thịt, mà còn dâng hiến cho Tổ quốc cả tương lai, hạnh phúc và niềm riêng của một người mẹ. Sự hy sinh của Mẹ lặng lẽ, âm thầm, nhưng vĩ đại và thiêng liêng biết bao.
Ghi nhận công lao to lớn ấy, ngày 26/3/2014, Chủ tịch nước đã truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” theo Quyết định số 723/QĐ-CTN. Danh hiệu ấy không chỉ là niềm tự hào của gia đình, mà còn là biểu tượng bất tử về chủ nghĩa anh hùng cách mạng, về đức hy sinh cao cả của người mẹ Việt Nam trong sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Là người cán bộ Đoàn hôm nay, khi được sưu tầm và viết lại câu chuyện về Mẹ Phan Thị Thế, tôi càng thấm thía hơn giá trị của hòa bình, độc lập mà thế hệ trẻ đang được hưởng. Máu xương của các anh hùng liệt sĩ và nước mắt của những người mẹ như Mẹ Phan Thị Thế đã vun đắp nên quê hương Duyên Hải anh hùng, để hôm nay chúng tôi được sống, học tập và cống hiến trong hòa bình.
Câu chuyện về Mẹ không chỉ để tưởng nhớ, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ chúng tôi phải sống xứng đáng, tiếp nối truyền thống yêu nước, biết trân trọng lịch sử, giữ gìn và xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp – như cách Mẹ đã gửi trọn niềm tin vào Tổ quốc bằng cả cuộc đời mình.



