Bài viết

Mẹ Puih Krơn

Ninh Bình07/06/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng khói lửa của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên mảnh đất Pleiku anh hùng có một người mẹ dân tộc thiểu số đã âm thầm chịu đựng nỗi đau mất mát lớn lao vì độc lập, tự do của dân tộc. Đó là mẹ Puih Krơn, hiện sinh sống tại phường Hoa Lư, thành phố Pleiku.

Sinh ra và lớn lên giữa đại ngàn Tây Nguyên, mẹ Puih Krơn mang trong mình phẩm chất mộc mạc, chân thành nhưng vô cùng kiên cường của người phụ nữ dân tộc thiểu số. Khi đất nước bước vào cuộc chiến đấu cam go, mẹ đã động viên các con noi gương lớp lớp thanh niên yêu nước, lên đường tham gia kháng chiến.

Những ngày tiễn con ra trận, người mẹ nào cũng mang trong lòng nỗi nhớ thương và lo lắng. Thế nhưng, hơn ai hết, mẹ hiểu rằng khi Tổ quốc cần, mỗi người con đều có trách nhiệm góp sức bảo vệ quê hương. Bởi vậy, mẹ đã gác lại tình riêng, gửi gắm niềm tin và hy vọng vào những người con trai của mình.

Chiến tranh ngày càng khốc liệt. Rồi những lá thư từ chiến trường thưa dần. Tin báo tử lần lượt gửi về quê nhà như những nhát dao cứa vào trái tim người mẹ. Hai người con trai của mẹ đã anh dũng hy sinh trong khi làm nhiệm vụ, hiến dâng tuổi thanh xuân và cuộc đời mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Hai lần nhận tin con ngã xuống là hai lần nỗi đau tưởng chừng không thể vượt qua. Nhưng cũng như biết bao bà mẹ Việt Nam Anh hùng khác, mẹ Puih Krơn đã biến đau thương thành niềm tự hào. Mẹ luôn tin rằng sự hy sinh của các con không vô nghĩa, bởi máu của các anh đã góp phần đổi lấy hòa bình, độc lập cho đất nước hôm nay.

Sau chiến tranh, cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng mẹ vẫn luôn giữ vững tinh thần lạc quan, là tấm gương sáng về nghị lực và lòng yêu nước cho con cháu noi theo. Những câu chuyện về các liệt sĩ trong gia đình được mẹ gìn giữ như những ký ức thiêng liêng, nhắc nhở thế hệ sau về giá trị của hòa bình và sự hy sinh cao cả của cha anh.

Cuộc đời mẹ Puih Krơn là biểu tượng của đức hy sinh thầm lặng, của tình mẫu tử hòa quyện với tình yêu quê hương, đất nước. Dù chiến tranh đã lùi xa, hình ảnh người mẹ dân tộc thiểu số hai lần tiễn con và hai lần đón nhận tin dữ vẫn mãi là câu chuyện xúc động về lòng trung kiên và sự cống hiến cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn