Mẹ Rành “Người mẹ Đất thép”
Mẹ Nguyễn Thị Rành (Tám Rành) sinh năm 1900, tại ấp Trại Đèn, xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi (nay là xã Tân An Hội, thành phố Hồ Chí Minh). Trong những năm chiến tranh, mẹ Rành đã cống hiến bao tâm sức cho cách mạng. Mẹ kiên quyết bám đất, bám làng, không vào ấp chiến lược của địch mà ở lại xã Phước Hiệp nuôi dưỡng cán bộ, chiến sĩ, du kích địa phương và dẫn đường cho bộ đội đánh giặc. Mẹ trực tiếp tham gia đào hầm, góp phần phát triển hệ thống địa đạo Củ Chi làm căn cứ chống Mỹ, ngụy.
Mẹ Nguyễn Thị Rành (Tám Rành) sinh năm 1900, tại ấp Trại Đèn, xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi (nay là xã Tân An Hội, thành phố Hồ Chí Minh). Cha mẹ mất sớm, hoàn cảnh gia đình khó khăn, túng bấn, khi mới 14 tuổi, Tám Rành bị tên Lý Hạnh cho lính đến nhà bắt về làm mướn để trừ món nợ của cha mẹ đã vay. Càng lớn, Tám Rành càng đẹp nết, đẹp người, rồi lập gia đình cùng thầy giáo Nguyễn Văn Cầm ở xã Tân Mỹ, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An.
Trong những năm chiến tranh, mẹ Rành đã cống hiến bao tâm sức cho cách mạng. Mẹ kiên quyết bám đất, bám làng, không vào ấp chiến lược của địch mà ở lại xã Phước Hiệp nuôi dưỡng cán bộ, chiến sĩ, du kích địa phương và dẫn đường cho bộ đội đánh giặc. Mẹ trực tiếp tham gia đào hầm, góp phần phát triển hệ thống địa đạo Củ Chi làm căn cứ chống Mỹ, ngụy. Địch nhiều lần bắt mẹ, hết dụ dỗ, lừa gạt đến tra tấn dã man hòng ép mẹ kêu gọi con cháu về đầu hàng và ly khai với cách mạng. Nhưng trước sau, mẹ vẫn một lòng một dạ kiên trung, bất khuất, bám trụ giữ đất, bảo vệ xóm làng. Trong cuộc sống gia đình, mẹ chịu những nỗi đau xé lòng, trong vòng 22 năm (từ năm 1947 đến năm 1969), mẹ đã nuốt nước mắt vào tim khi 8 người con trai và 2 người cháu lần lượt hy sinh trên chiến trường chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ. Đau thương chồng chất nhưng mẹ không gục ngã, vẫn gượng dậy, nén nỗi đau tiếp tục nuôi dưỡng bộ đội, phục vụ chiến đấu, bảo vệ xóm làng cho đến ngày toàn thắng.



