Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ RIỆM VÀ TRẬN ĐÁNH CỦA ĐÔI MẮT

Câu chuyện kể về sự mưu trí của một người mẹ miền Tây sông nước. Bằng sự bình tĩnh đến kinh ngạc, mẹ đã một mình đối mặt với một tiểu đội lính càn quét, dùng "khổ nhục kế" để bảo vệ chiếc hầm bí mật nơi 5 chiến sĩ bị thương đang ẩn nấp.

Bắc Ninh01/07/2026Ngọ Thị Thu Hà (Đoàn xã Hợp Thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm 1969, vùng đất Đồng khởi Bến Tre bị địch đánh phá ác liệt nhằm thực hiện chiến lược "tìm và diệt". Ngôi nhà nhỏ của Mẹ Nguyễn Thị Riệm nằm ven rạch, xung quanh là những rặng dừa nước rậm rạp – một vị trí lý tưởng để làm nơi trung chuyển thương binh.

Một buổi trưa, khi mẹ vừa băng bó và đưa 5 chiến sĩ bị thương nặng xuống căn hầm bí mật đào ngay dưới gầm giường, thì tiếng xích xe bọc thép và tiếng giày đinh rầm rập kéo đến. Một toán lính ngụy khét tiếng hung ác ập vào nhà. Chúng lật tung mọi thứ, dùng súng xăm chọc khắp nền nhà để tìm hầm ngầm.

Biết không thể giấu được nếu chúng kiểm tra kỹ góc giường, mẹ Riệm giả vờ hốt hoảng, ôm lấy chân tên chỉ huy khóc lóc: "Mấy ông làm ơn tha cho nhà tui, nhà tui có đứa cháu nhỏ đang lên cơn sốt ác tính nằm ngất trên giường kia kìa, lây bệnh chết cả đám bây giờ!". Nói rồi, mẹ chỉ tay lên chiếc giường, nơi mẹ đã cố tình phủ một tấm chăn dày lên một đống quần áo cũ để ngụy trang, rồi rải xung quanh vài lọ thuốc cảm cũ kỹ.

Thấy mẹ khóc lóc thảm thiết, lại nghe đến hai từ "ác tính", toán lính bắt đầu chùn bước vì sợ lây bệnh. Tên chỉ huy dùng họng súng chĩa thẳng vào mặt mẹ quát: "Bà già không được gạt tao, nếu tao tìm ra một thằng Việt Cộng nào, tao bắn nát đầu bà trước!".

Đối diện với họng súng đen ngòm và ánh mắt khát máu của kẻ thù, mẹ Riệm không hề né tránh. Mẹ nhìn thẳng vào mắt tên chỉ huy với vẻ mặt vừa khắc khổ vừa cương nghị, không một chút run sợ. Sự bình tĩnh kỳ lạ của người mẹ già đã làm sụp đổ hoàn toàn sự nghi ngờ của toán lính. Chúng vội vã rút lui ra khỏi nhà để kiểm tra khu vực khác. Dưới hầm, 5 chiến sĩ nín thở nghe từng tiếng bước chân xa dần, họ hiểu rằng mẹ vừa dùng chính mạng sống của mình để đổi lấy sự an toàn cho họ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn