Mẹ Siu Myiu
Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, làng Năng Long, xã Ia Pếch, huyện Ia Grai chìm trong khói lửa. Giữa đại ngàn Tây Nguyên bạt ngàn gió núi, có một người mẹ dân tộc Jrai ngày đêm đau đáu hướng về cách mạng. Đó là mẹ Siu Myiu – người mẹ đã hiến dâng cho Tổ quốc cả ba người con trai yêu quý.
Ngày ấy, căn nhà sàn nhỏ của mẹ nằm nép mình bên những rẫy lúa, rẫy mì. Dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, mẹ vẫn nuôi dạy các con lớn lên bằng tình yêu quê hương và lòng căm thù giặc. Khi cách mạng cần, những chàng trai của mẹ lần lượt khoác lên mình màu áo du kích, rời mái nhà thân yêu để bảo vệ buôn làng.
Người con trai thứ hai là Siu Lơh lên đường khi tuổi đời vừa tròn đôi mươi. Trong một trận chống địch càn quét tại suối Ia Châm năm 1968, anh đã anh dũng hy sinh. Tin dữ đến với gia đình như nhát dao cứa vào lòng mẹ. Đêm ấy, bên bếp lửa nhà sàn, mẹ lặng người nhìn ngọn lửa bập bùng, nước mắt lăn dài trên gò má đã sạm màu nắng gió. Nhưng mẹ không gục ngã. Mẹ hiểu rằng con mình đã ngã xuống vì sự sống còn của quê hương.
Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai thì năm 1970, người con trai đầu lòng Siu Woh, đội viên du kích xã Ia Pếch, lại hy sinh trong trận chiến đấu chống càn tại núi Ba Lang. Bị thương nặng, anh được đồng đội đưa về trạm xá nhưng chưa kịp gặp mẹ lần cuối đã trút hơi thở cuối cùng. Nghe tin con mất, mẹ lặng lẽ ôm chiếc gùi mà anh vẫn thường mang lên rẫy. Giữa không gian tĩnh lặng của núi rừng, tiếng khóc nghẹn ngào của người mẹ hòa cùng tiếng gió đại ngàn như lời tiễn biệt người con yêu dấu.
Chiến tranh vẫn chưa kết thúc. Người con trai út Siu Myon tiếp tục nối bước các anh tham gia du kích từ khi mới mười lăm tuổi. Anh dũng cảm chiến đấu, bảo vệ kho lương thực của cách mạng. Năm 1974, trong một trận đánh tại suối Ia Dáp, anh đã anh dũng hy sinh. Lần thứ ba nhận tin con ngã xuống, trái tim người mẹ như bị xé làm nhiều mảnh. Nhưng trong đau thương, mẹ vẫn ngẩng cao đầu. Mẹ nói với dân làng:
"Các con của mẹ đã đi theo cách mạng. Chúng nó chết cho đất nước được tự do, cho buôn làng được bình yên."
Ba người con trai lần lượt nằm lại chiến trường, nhưng ngọn lửa yêu nước trong trái tim mẹ Siu Myiu chưa bao giờ tắt. Mẹ vẫn tích cực giúp đỡ cán bộ, bộ đội, góp từng gùi lúa, từng nắm gạo cho kháng chiến. Với mẹ, mỗi người chiến sĩ đều như con của mình.
Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, tiếng súng đã lùi xa, buôn làng rộn vang niềm vui thống nhất. Thế nhưng trong căn nhà sàn đơn sơ, vẫn còn một người mẹ lặng lẽ ngồi bên bếp lửa, nhớ về ba người con đã mãi mãi tuổi đôi mươi. Những giọt nước mắt năm nào đã hóa thành niềm tự hào. Bởi sự hy sinh của các anh đã góp phần làm nên độc lập, tự do cho Tổ quốc hôm nay.
Mẹ Siu Myiu là biểu tượng đẹp của người phụ nữ Tây Nguyên trong thời hoa lửa – kiên cường, bất khuất, giàu đức hy sinh. Câu chuyện về mẹ và ba người con liệt sĩ sẽ mãi được các thế hệ hôm nay và mai sau trân trọng, ghi nhớ như một bản anh hùng ca bất tử giữa đại ngàn Gia Lai.



